Chương 47: Ăn cơm dã ngoại

Đến giờ nghỉ trưa, Khương Nghiên vào phòng nghỉ, gọi cho Lục Lẫm một cuộc điện thoại.

"Anh Lục Lục đang làm gì đấy?"

Lục Lẫm từ trên ghế làm việc đứng lên, đi đến bên cạnh cửa sổ, kéo rèm cửa ra, để ánh mặt trời phủ kín toàn thân.

"Anh chuẩn bị ngủ một lát, buổi chiều còn có nhiệm vụ."

"Buổi tối anh có làm thêm giờ không, có cần em mang đồ ăn khuya đến cho anh không?"

Khóe miệng Lục Lẫm khẽ nhếch lên, trong lòng ấm áp: "Không cần đâu, anh để Tiểu Uông làm thêm giờ, buổi tối anh sẽ về nhà sớm một chút."

"Bây giờ anh Lục Lục cũng biết bỏ bê sự nghiệp rồi à."

Lục Lẫm cười khẽ: "Ngoan, ở nhà chờ anh."

Khương Nghiên đỏ mặt "Vâng" một tiếng.

"À, người dẫn chương trình lần trước của đơn vị em, Hứa gì nhỉ."

"Hứa Chiêu Chiêu." Khương Nghiên hỏi: "Cô ta hẹn anh à?"

Trong chương trình phỏng vấn hôm trước, Khương Nghiên cảm thấy ánh mắt Hứa Chiêu Chiêu nhìn Lục Lẫm có gì đó không đúng.

"Cô ta nói phần cắt ghép biên tập cần anh xác nhận, hẹn anh chủ nhật gặp mặt ở quán cà phê, nhưng anh từ chối rồi, bảo có cái gì cần xác nhận, trực tiếp tìm em là được."

Khương Nghiên vui như mở cờ trong bụng, nhưng vẫn nói: "Người đẹp dẫn chương trình hẹn anh gặp mặt có một lát mà còn sợ cô ta ăn anh à?"

"Đúng là hơi sợ." Lục Lẫm nhìn đồng hồ: "Anh làm việc đây."

"Vâng, tối gặp lại anh nhé."

Tan tầm, khi Khương Nghiên đi ngang qua phòng vệ sinh, đúng lúc gặp được Hứa Chiêu Chiêu lau son từ bên trong đi ra.

Hai người giả nhân giả nghĩa mỉm cười một cái, sau đó rời đi.

Nhưng khi Khương Nghiên và cô ta đi ngang qua nhau, cô vẫn nhịn không được mở miệng: "Chuyện thọc gậy bánh xe vào tình cảm người khác, tôi khuyên cô không nên làm, người chịu thiệt là chính cô thôi."

Bước chân Hứa Chiêu Chiêu hơi khựng lại, không nghĩ tới cô sẽ dứt khoát đâm thủng như thế, cô ta quay đầu lại, nụ cười vô cùng miễn cưỡng: "Phóng viên Khương nghĩ nhiều, chỉ là công việc thôi mà."

"Tốt nhất là như vậy."

Sau khi thấy cô đi xa, Hứa Chiêu Chiêu thu lại nụ cười, khẽ lẩm bẩm một câu: "Kiêu ngạo cái gì."

Khương Nghiên cảm thấy, hôm nay cô nhất định gặp hạn, không nên ra cửa.

Khi cửa thang máy mở ra, ngoài đại sảnh truyền đến tiếng tranh chấp của bảo an với một người phụ nữ.

"Xin lỗi tiểu thư, nếu không có giấy chứng nhận, cô không thể đi vào."

"Tôi đến tìm phóng viên Khương Nghiên của đài các anh, anh bảo cô ta ra đây thì tôi sẽ không vào."

"Tiểu thư, cô có thể liên lạc trước với cô ấy, bảo cô ấy ra ngoài."

"Tôi sẽ chờ ở đây…, cô ta mà không ra thì tôi không đi."

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Hôm nay cô ta mặc một chiếc đầm sáng màu, tóc dài xoã trên vai, mặt trang điểm tinh tế, khi đến gần, có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người cô ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!