Trong phòng quay, Lục Lẫm đi vào, thu hút ánh mắt của không ít người.
Lập tức có nhân viên ra chào đón, dẫn Lục Lẫm đi thay quần áo và hóa trang.
Lục Lẫm cầm trang phục đi thay, vì cửa phòng thay quần áo bị hỏng khoá, anh khăng khăng muốn Khương Nghiên giúp anh trông cửa, chẳng khác nào cô gái nhỏ.
Khương Nghiên đứng cạnh cửa, xuyên qua khe cửa nhìn vào. Dưới ánh đèn, nửa thân trên để trần khoẻ khoắn của anh như phát sáng, lông tơ rậm rạp tràn ngập xung quanh.
Quả thật là phải trông coi cho kỹ, cô như hoa như ngọc còn nhìn đến ngây ngốc, không thể để cho người khác thấy được.
Lục Lẫm mặc quần áo tử tế đi ra khỏi cửa, chuẩn bị lên đài, Khương Nghiên đến gần, sửa sang lại cổ áo cho anh.
"Quần áo hơi nhăn, kết thúc phỏng vấn, anh cởi ra để em mang về là phẳng cho anh nhé."
Lục Lẫm cũng vươn tay nhẹ nhàng xoa khoé mắt của cô, thuận tay vén tóc cô ra sau tai.
Trong ánh mắt cưng chiều của anh, Khương Nghiên cúi đầu khẽ cười một tiếng: "Bắt đầu thôi."
Người dẫn chương trình Hứa Chiêu Chiêu đã sớm chờ trong phòng quay phát sóng trực tiếp, mỉm cười với anh.
"Anh cứ nghĩ là em." Lục Lẫm nói: "Ngay cả lời kịch đùa giỡn em, anh cũng đã chuẩn bị xong rồi."
"Chiêu Chiêu là người dẫn chương trình nổi tiếng của đài truyền hình chúng em, nếu anh thường xuyên xem ti vi chắc chắn sẽ nhận ra cô ta."
"Anh không có ấn tượng gì." Lục Lẫm siết chặt khuôn mặt của cô: "Nhưng lại thường xuyên nhìn thấy khuôn mặt ngốc nghếch này của em đứng trước ống kính đưa tin cháy nhà hay tai nạn xe cộ gì đó."
"Em là phóng viên, dĩ nhiên phải chạy tiền tuyến." Khương Nghiên kéo Lục Lẫm: "Nhà đài coi trọng lần phỏng vấn này của anh, mới để cô ta tới phỏng vấn anh, được rồi, anh đừng nhiều lời nữa, mau đi đi."
Lục Lẫm đi vào phòng phát sóng, ánh đèn rọi vào làm anh hoa mắt, Khương Nghiên đứng sau máy quay, thỉnh thoảng nhìn ống kính, thỉnh thoảng lại nhìn anh.
Hứa Chiêu Chiêu vội vàng đứng lên đón Lục Lẫm: "Cảnh sát Lục, chào anh, tôi là Hứa Chiêu Chiêu, người dẫn chương trình của đài truyền hình Giang Thành, anh không phải căng thẳng, sau khi chương trình bắt đầu, tôi hỏi anh cái gì, anh cứ thành thật trả lời là tốt rồi, không phải phát sóng trực tiếp, nên nếu có vấn đề gì, chương trình cũng có thể dừng lại, anh cứ thả lỏng nhé."
"Ừ, cô bắt đầu đi."
Lần đầu tiên đối mặt ống kính, bảo không căng thẳng thì không phải, nhưng Lục Lẫm vẫn có thể giả bộ, ngồi ngay ngắn trên ghế, tư thế cũng không thay đổi.
Toàn bộ quá trình Khương Nghiên vẫn luôn theo dõi dưới đài, nhìn qua còn căng thẳng hơn cả anh.
Toàn bộ quá trình phá án buôn lậu thuốc phiện đặc biệt số 412, anh từ từ kể ra như đang kể chuyện xưa, cũng không cảm thấy nặng nề, nhưng lại rất ý nghĩa, thật ra hành động lần này vô cùng nguy hiểm, tên trùm ma tú/y Lão Trùng không phải loại người thân thiện dễ gần như chú Vương, mấy năm nay ông ta qua lại với tội phạm, trong tay dính máu nhiều người, lấy đi biết bao sinh mạng, tàn nhẫn độc ác.
Anh thì không sao, nhưng Khương Nghiên mỗi ngày đều ra ra vào vào trong nhà Lão Trùng, đã nhiều lần anh đánh báo cáo gửi lãnh đạo trong cục, yêu cầu bỏ dở nhiệm vụ, để các phóng viên rời khỏi chỗ này, nhưng nếu làm như vậy, toàn bộ kế hoạch sẽ bị phá rối, thất bại trong gang tấc.
Lúc mới bắt đầu nhiệm vụ, đâu có ai nghĩ đến Khương Nghiên sẽ sống nhờ nhà chú Vương, sống trong hang ổ buôn lậu thuốc phiện, Lục Lẫm chỉ có thể tiếp tục kiên trì ở lại, mỗi tối anh cũng không dám ngủ sâu giấc, anh phải canh giữ bên người cô, bảo vệ cô.
"Thật ra tôi muốn cảm ơn một người." Lục Lẫm ngẩng đầu nhìn về phía Khương Nghiên, nói những lời từ tận đáy lòng: "Nếu không có đồng chí phóng viên Khương Nghiên của nhà đài tham dự, hành động lần này sẽ không tiến triển thuận lợi được như thế."
Ơ ơ ơ, còn nhớ rõ cô đấy.
Trong lòng Khương Nghiên rất vui vẻ, nở nụ cười ấm áp như gió xuân với anh.
Toàn bộ chương trình thu mất bốn giờ, sau đó bên hậu kỳ sẽ cắt ghép biên tập thành một giờ phỏng vấn.
Khương Nghiên đứng bên dưới nhìn anh cả bốn tiếng, chưa từng dịch một bước chân. Lục Lẫm ngồi trên ghế sô pha, thỉnh thoảng nhìn sang phía cô, thỉnh thoảng lại nhìn giày cao gót dưới chân cô, như đứng trên đống lửa, như ngồi trong đống than.
Vất vả chịu đựng đến khi phỏng vấn kết thúc, anh chưa kịp nói vài câu tạm biệt với nhân viên công tác đã vội vã đi về phía Khương Nghiên, kéo cô ngồi xuống cái ghế nhỏ trong phòng hoá trang, cởi giày cao gót của cô ra.
Anh nhấc chân cô đặt lên đùi của mình, giúp cô xoa bóp.
Khương Nghiên cười hì hì một tiếng: "Em thật sự không chú ý, thưởng thức anh quay phỏng vấn đến mê mẩn rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!