Buổi sáng hôm đó, hai người gần như dùng hết tinh lực của cả ngày.
Anh kéo kín rèm cửa sổ, sau đó ôm lấy cơ thể mệt mỏi của cô, cùng cô nằm ngủ.
Cô thật sự mệt mỏi, ngay cả chút sức lực để nhúc nhích cũng không có, mà Lục Lẫm dường như vẫn chưa thỏa mãn, sau khi cô ngủ say, anh ôm lấy cô, hôn nhẹ lên mặt cô, hôn tai cô, nhìn cô say đắm.
Lúc Khương Nghiên tỉnh lại đã là nửa đêm, cô theo bản năng nhìn sang bên cạnh, bên giường trống rỗng.
Cô xoa mắt, phòng tối đen, ngoài cửa sổ có ánh sáng nhạt chiếu vào. Gió đêm khẽ lay động rèm cửa sổ.
Khi cô bước xuống giường, chợt cảm thấy vòng eo đau nhức, cơ thể vô cùng mệt mỏi, mỗi một bước đi đều cảm thấy lảo đảo như sắp ngã.
Quần áo và bao cao su vứt lộn xộn đầy đất thể hiện rõ hôm qua hai người đã kịch liệt như thế nào.
Từ ban ngày lăn lộn đến tối, ngủ một chút rồi lại tỉnh, lại đến, thậm chí nhiều lần trong giấc mơ, anh tiến vào, mơ mơ màng màng khiến cô khó có thể phân biệt được rốt cuộc mình đang nằm mơ hay là sự thật.
Nhưng bọn họ đã làm, đây là thật.
Khương Nghiên tìm bừa một cái áo treo trong tủ quần áo của anh mặc vào, sau đó ra khỏi phòng.
Bây giờ đang là đầu hè, khí trời dần dần nóng lên, gió đêm ấm áp, nhẹ nhàng lay động rèm cửa sổ. Anh dựa vào lan can sân thượng ngắm nhìn du thuyền trên mặt sông cách đó không xa.
Ánh đèn trên du thuyền mờ nhạt, tiếng nổ máy vang lên rầm rầm, du thuyền chậm rãi rẽ nước.
Tay anh cầm một điếu thuốc, trong bóng đêm, bóng lưng cao lớn quen thuộc lộ ra mấy phần cô đơn.
Khương Nghiên đến gần, đứng sánh vai với anh, cùng anh đón gió mát.
Khi cô đi tới, Lục Lẫm dí tắt tàn thuốc trong tay vào chậu hoa bên cạnh.
"Em tỉnh rồi à."
"Vâng." Khương Nghiên dựa gần anh hơn một chút, Lục Lẫm vươn tay ôm lấy bờ vai mảnh khảnh của cô.
"Thật tốt quá." Cô dựa đầu vào ngực Lục Lẫm: "Em lại có thể ở bên anh Lục Lục."
"Em vẫn giống như trước đây, một chút cũng không thay đổi."
"Gì ạ?"
"Cơ thể, loại cảm giác này vẫn không thay đổi." Lục Lẫm giữ chặt gáy cô, tham lam ngửi tóc của cô.
"Anh có cảm giác gì thế."
"Khó mà nói ra, dù sao cũng rất thoải mái."
Khương Nghiên khen ngợi: "Kỹ thuật của anh Lục Lục tốt hơn rất nhiều so với trước đấy."
"Thế à, tốt ở đâu?" Anh cố ý hỏi.
"Thong thả hơn, ổn định hơn." Khương Nghiên nắm lấy tay anh, xấu hổ nói: "Cũng lâu hơn, không biết có phải em ảo giác hay không, hình như còn lớn hơn một chút, bụng bị anh làm suýt nữa vỡ toác."
"Bảo bối." Anh cụng cụng đầu cô: "Con gái nói những lời này, không biết thẹn à."
"Với anh Lục Lục không có gì phải thẹn."
Lục Lẫm xoay người quay về phòng: "Anh đi nấu chút mỳ cho em nhé."
Tài nấu nướng của anh không tốt, trừ nấu mỳ ra thì cũng không làm được món nào khác, Khương Nghiên tìm trong tủ lạnh một hồi, nhưng không tìm được chút rau dưa nào có thể nấu. Tủ lạnh trống rỗng, không có gì cả, à, bên cạnh còn có một hộp sữa tươi không biết đã để bao lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!