"Đúng rồi, chuyện nộp tiền bảo lãnh cho Tôn Hồng, có thể làm anh bại lộ không?" Khương Nghiên đột nhiên lo lắng.
"Dĩ nhiên là có." Lục Lẫm không hề giấu diếm.
"Ôi, vậy tại sao anh còn muốn tự mình tới đây?"
Lục Lẫm vẫn không giấu diếm, nói: "Hiếm khi thấy em nhờ vả anh làm chuyện gì, trước đây không nhìn nổi những ai đi thiên vị người khác, nhưng hôm nay cảm thấy, có thể vì người nào đó ưu tư, những năm nay cũng không uổng phí."
Trong lòng Khương Nghiên ngọt ngào, có thể khiến người chính trực như Lục Lẫm khom lưng ưu tư, cô chợt có cảm giác vô cùng thành công. Nhưng lại lập tức lo lắng: "Ảnh hưởng đến kế hoạch hành động của các anh thì phải làm sao bây giờ."
"Chắc là bị xử phạt."
Nhìn vẻ mặt thoải mái của anh, Khương Nghiên không tin anh thật sự sẽ bị xử phạt, dù sao Lục Lẫm làm việc chưa bao giờ xảy ra sự cố gì.
"Anh lừa em, có đúng không?"
"Anh không nói cho em biết đâu." Lục Lẫm tăng nhanh bước chân đi về phía trước.
"Anh nói cho em biết đi mà, anh Lục Lục, nếu không tối nay em sẽ không ngủ được." Khương Nghiên đuổi theo.
"Bây giờ nhiệm vụ đã gần hoàn thành, tiếp theo là hành động thu lưới, trong hai ngày này, sẽ có một cuộc giao dịch bí mật, đến lúc đó kẻ bị tình sa lưới sẽ đóng giả làm người mua, lấy công chuộc tội."
"Các anh đã biết tên trùm m. a tú. y là ai rồi à?"
Khương Nghiên cảm thấy mấy ngày qua Tiểu Uông và Hạ Vi đều theo Vương Hoài Xuân chạy đi phỏng vấn từng nhà, khó như vậy thì có thể nhìn ra được điều gì?
"Những đối tượng đang bị khoanh vùng nghi ngờ sẽ được theo dõi nghiêm ngặt, đảm bảo không lọt điều gì."
"Hai ngày nữa trường tiểu học tổ chức đại hội thể dục thể thao, anh có đi không?"
Lục Lẫm suy nghĩ một chút, nói: "Nếu có thời gian thì được…, nhưng mấy ngày nay có lẽ anh sẽ rất bận."
***
Đại hội thể dục thể thao mùa xuân lần này cũng coi là một sự kiện trọng đại của trường tiểu học Hy Vọng, người dân trong thôn đã đến ngồi vây quanh trường từ rất sớm, không ít người dân có con trẻ học trong trường cũng đến xem, vì đứa trẻ nhà mình mà cổ vũ.
Vương Hoài Xuân chọn một góc quay tốt nhất, đặt máy quay trên sân vận động, trước khi bắt đầu thi đấu, Khương Nghiên để Vân Thái cầm micro đứng trước máy quay, thực hiện một đoạn tường thuật đơn giản. Đây là lần đầu tiên Vân Thái đứng trước ống kính, trông vô cùng hồi hộp, nhưng cũng may không phải phát sóng trực tiếp, nên còn có thể lặp lại nhiều lần.
Khương Nghiên ngẩng đầu, nhìn thấy hiệu trưởng Tần trên tầng hai, cô đi vào sân cỏ, hỏi Đoàn Nam: "Tại sao anh còn giữ ông ta ở lại trường học."
Đoàn Nam đang buộc dây giày, nghe vậy thì ngẩng đầu, thờ ơ nhìn hiệu trưởng Tần một cái, nói: "Tạm thời anh vẫn chưa tìm được người thay thế chức hiệu trưởng."
"Anh không truy cứu việc ông ta tham ô công quỹ à?"
"Có, nhưng nếu như ông ta biểu hiện không tồi, cũng có thể lấy công chuộc tội, con người không phải thánh hiền, ai mà không mắc phải sai lầm chứ."
Đoàn Nam mặc bộ đồ thể thao màu trắng, đang khởi động làm nóng người, trông tràn đầy sức sống, trẻ ra rất nhiều.
"Đoàn Nam, có phải em hay xen vào việc của người khác không?" Khương Nghiên nhớ tới lời nói trước đây của Lục Lẫm, có lẽ chuyện này, Đoàn Nam thật sự mở một mắt nhắm một mắt, Khương Nghiên hết lần này đến lần khác muốn đâm thủng tầng giấy này, làm anh ấy khó xử.
Đoàn Nam duỗi chân, đứng dậy khẽ mỉm cười: "Em nghĩ gì thế."
"Lúc trước Tôn Hồng bảo nghe lén ông ta nói chuyện điện thoại, tham ô công quỹ của trường, không phải công quỹ của trường do anh bỏ vốn à, em sợ anh ngậm bồ hòn mới nói cho anh biết." Khương Nghiên nhíu mày nói: "Nếu như anh đã sớm biết thì em quá nhiều chuyện rồi."
"Hai chúng ta quen nhau từ nhỏ đến lớn, tiền của anh Đoàn Đoàn cũng là tiền của em, không có gì gọi là nhiều chuyện hay không cả." Đoàn Nam dịu dàng nói: "Nhưng quả thực khá khó xử, tạm thời anh chưa tìm được người có thể thay thế ông ta, dù sao việc lớn việc nhỏ trong trường, cũng phải dựa vào ông ta."
"Ông ta muốn lấy công chuộc tội thế nào? Nôn tiền đã tham ô của anh ra à?"
Đoàn Nam nhìn Khương Nghiên đầy ẩn ý: "Rồi em sẽ biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!