Khương Nghiên dựa vào cửa phòng vệ sinh, cười nói: "Lão hồ ly Đoàn Nam kia, cũng có lúc bị tính kế."
"Có lẽ tâm tư anh ta không đặt vào đây." Lục Lẫm đứng trước gương xử lý tóc của mình, nói: "Biết đâu anh ta đang mắt nhắm mắt mở mà cho qua."
"Vậy thì không đâu, mặc dù Đoàn Nam có tiền, nhưng sẽ không thể ngậm bồ hòn như vậy."
Lục Lẫm nói: "Những người trong thôn phàm có chút bản lĩnh đều sẽ đi ra ngoài, hiệu trưởng Tần này có gì mà chịu ở nơi thâm sơn cùng cốc trông coi trường tiểu học Hy Vọng cho anh ta, nếu không có một chút lợi ích thì ông ta có thể ở lại sao?"
Khương Nghiên đi đến sau lưng Lục Lẫm, vươn tay ôm lấy anh, sờ sờ cơ bụng săn chắc của anh.
Lục Lẫm rửa dao cạo râu, quay người lại, tay Khương Nghiên dừng ở thắt lưng của anh, lôi kéo.
Anh rũ mắt nhìn cô, dịch tay cô ra khỏi chỗ đó, kéo dài giọng: "Sáng sớm, độ/ng d/ục cái gì."
Tay Khương Nghiên từ thắt lưng đi lên, sửa sang lại cà vạt cho anh: "Nhiệm vụ quay phóng sự của bọn em sắp kết thúc rồi, nhưng lãnh đạo nói em có nghĩa vụ phải phối hợp với hành động của chú cảnh sát, thế nên em còn phải ở lại đây vài ngày..."
Lời Khương Nghiên còn chưa dứt, bàn tay thô to của Lục Lẫm đột nhiên che miệng cô, anh đề phòng nhìn nhìn bên ngoài, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa phòng vệ sinh lại.
Khương Nghiên nhìn bên ngoài một chút, khẽ hỏi: "Sao thế ạ?"
"Không có gì."
"Mặc dù không nên hỏi đến hành động của các anh, nhưng có phải các anh đã phát hiện ra cái gì hay không?" Khương Nghiên thần thần bí bí hỏi.
Lục Lẫm nói: "Trong hai ngày nay sẽ phải thu lưới rồi, em đừng chạy loạn trong thôn, chú ý an toàn."
Khương Nghiên gật đầu, hai mắt mở to nhìn anh, trong nháy mắt khi tay anh dời đi, cô kiễng chân lại định hôn anh.
Nhưng lần này lại để Lục Lẫm tránh được.
"Lại chơi đánh lén rồi."
"Hì."
Xế chiều Khương Nghiên cùng nhóm Vương Hoài Xuân đến trường học, tiến hành lấy cảnh quay cuối cùng, bọn họ phỏng vấn cô giáo Lý, cô giáo Lý năm nay 34 tuổi, trước mắt là giáo viên nữ có thời gian nhậm chức dài nhất của trường, bình thường đối xử rất nghiêm khắc với học sinh, cũng coi là cẩn trọng, nhọc lòng không ít.
"Học sinh trong trường chúng tôi, hơn nửa bố mẹ trong nhà đều ra ngoài đi làm, bọn trẻ lớn lên cùng người già, được các cụ chiều chuộng quá, lại không quản được, thế nên luôn luôn bướng bỉnh gây sự nhiều như vậy, à đúng rồi, Tôn Hồng mà lần trước các cô phỏng vấn là dạng điển hình, đứa bé này, không thể quản lý được, làm giáo viên chúng tôi sứt đầu mẻ trán, thằng bé ấy à, năm nay có thể thuận lợi tốt nghiệp trung học cơ sở là quá tốt rồi."
"Chúng tôi cũng muốn dạy dỗ thật tốt, nhưng dạy không được, trường có nhiều học sinh như vậy, rất nhiều bạn muốn học thật tốt để nên người, tương lai có thể thoát khỏi nông thôn đi lên thành phố lớn phát triển. Mặc dù giáo viên chúng tôi muốn đối xử bình đẳng, nhưng nói thật, trong lòng ai mà chả có một cán cân, thật sự không chịu được những đứa trẻ lười học, chúng tôi quả thật là không có biện pháp."
Lời nói xuất phát từ nội tâm như vậy, không giống với giáo viên khác, dùng lời lẽ chính nghĩa mà nói bất kể thành tích tốt hay kém, cũng là con của mình, cũng phải đối xử bình đẳng, những lời kia khá dễ nghe, trong lòng ai mà chả có một cán cân, cân đo đong đếm, có thể giúp thì sẽ nhiệt tình giúp, nếu thật sự không tiến bộ được, cũng chỉ có thể đành chịu thôi.
Gần đến giờ mặt trời xuống núi, Khương Nghiên cầm máy ảnh, đến phòng học chụp mấy tấm các bạn nhỏ đang học bài, học sinh trong lớp tò mò ghé sát vào máy ảnh của cô, ngó dáo dác, cười khanh khách, có bạn dũng cảm, còn giơ tay chạm vào ống kính.
"Sao tôi không thấy Tôn Hồng đâu?" Khương Nghiên quay đầu hỏi cô giáo Lý.
"Đã mấy ngày thằng bé không tới trường rồi."
Đúng lúc này, có thôn dân chạy vào trường, nói với cô giáo: "Cô giáo Lý, Tôn Hồng bị bắt vào cục cảnh sát rồi! Cô mau đi xem một chút đi!"
"Tại sao có thể như vậy?" Cô Lý vội vàng hỏi: "Cảnh sát bắt thằng bé làm gì?"
"Hình như là trộm tiền của người khác ở trấn trên, bị bắt ngay tại trận."
Trong cục cảnh sát ở trấn trên, Tôn Hồng nghiêm mặt, đối mặt với lời khiển trách, cậu không nói một lời.
"Cháu mới bao nhiêu tuổi mà đã đi ăn cắp rồi, nghĩ mình trưởng thành rồi hả?"
"Bố mẹ cháu đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!