Chương 40: Kịch bản

Sáng sớm.

Khương Nghiên rửa mặt xong, đi về phòng, thấy tay Lục Lẫm đang nghịch rèm cửa sổ, qua khe hở phóng tầm mắt ra bên ngoài.

Khương Nghiên đến gần anh, từ dưới cánh tay anh chui vào, theo ánh mắt của anh nhìn ra xa.

Trong sân rộng lớn, chú Vương mặc một bộ quần áo dài bằng lụa màu trắng, đứng dưới tàng cây tập Thái Cực, mỗi quyền đánh ra đều tự tại thong dong. Mà vợ của chú Vương đang đứng bên cạnh vãi thóc cho gà ăn.

"Anh đứng đây nhìn gì thế?" Khương Nghiên nhìn ra ngoài một chút, rồi ngẩng đầu nhìn anh.

"Không có gì." Lục Lẫm thả rèm cửa sổ xuống: "Hôm nay em định đi đâu?"

"Vẫn đến trường học thôi." Khương Nghiên đi đến bên hộc tủ chuẩn bị máy ảnh và máy ghi âm: "Đầu tiên phải nắm rõ tin tức của học sinh trong trường, sau đó thăm hỏi gia đình các bé, rồi cắt nối và biên tập phần phỏng vấn thành chung một đoạn, kêu gọi mọi người quan tâ m đến các bạn học sinh ở nông thôn."

Cô giới thiệu sơ lược nhiệm vụ lần đi này cho Lục Lẫm.

"Vì anh mang thân phận là chồng em, nên không cần phải theo bọn em đi tìm hiểu, có thể dạo bộ trong thôn một lúc, xem xem có chút đầu mối gì không."

Anh nhướn mày: "Thân phận chồng em?"

Sắc mặt Khương Nghiên ửng hồng: "Chồng giả!"

"Ồ, tối qua được cùng giường chung gối với chồng giả, phóng viên Khương ngủ có ngon không?"

Khương Nghiên hừ hừ: "Không ngon chút nào cả!"

"Sao thế?"

"Anh cầm súng dí vào eo của em suốt một đêm, ai mà ngủ ngon được?"

Lục Lẫm thế mà lại đỏ mặt, đúng là cảnh tượng hiếm gặp.

Buổi sáng, một xe người lại đến trường học, dĩ nhiên Lục Lẫm không đi cùng đội, anh nói tối qua ngủ không ngon, muốn ở nhà ngủ bù.

Tất nhiên Khương Nghiên không tin anh thật sự muốn ngủ bù, nhất định là đi tiến hành công việc của mình, dù sao mục đích lần này anh đến đây, là vì bắt tên trùm thuốc phiện đang ẩn nấp trong thôn.

"Cái gì? Tối qua em và Lục Lẫm ngủ chung một phòng á?" Đoàn Nam suýt rớt cằm: "Thế là bị đè rồi à?"

"Anh nói nhỏ một chút." Khương Nghiên khẽ nói: "Vì bọn em đang đóng giả vợ chồng nên chỉ có thể ngủ cùng nhau."

"Hí hí hí..."

"Dừng lại." Khương Nghiên lườm anh ấy một cái: "Không có những cái lung tung mà anh nghĩ đâu."

"Anh nghĩ cái gì ta." Đoàn Nam cười nói: "Nếu thật sự có cái gì, bằng độ củi khô bốc lửa của hai người, em còn có thể dậy sớm đi bộ trong trường với anh như vậy à?"

Đề tài này, càng nói càng không ổn, Khương Nghiên ho nhẹ một tiếng: "Chúng ta nói vào việc chính đi."

Đoàn Nam cùng cô đi vào phòng làm việc, lấy một túi tài liệu trong tủ treo quần áo ra: "Đây là tài liệu về phụ huynh học sinh, em xem qua rồi chọn ra vài hộ gia đình đại diện để chúng ta đến thăm hỏi nhé."

Khương Nghiên tùy tiện lật vài cái, nói: "Thật là tỉ mỉ."

"Thanks, sau khi về em mời anh ăn cơm."

"Anh sẽ chờ."

Khương Nghiên ngồi trên ghế bắt đầu lật xem tài liệu, lúc này có một nữ giáo viên trẻ đi vào phòng làm việc, vành mắt hồng hồng, giận dỗi ném mạnh chồng sách giáo khoa lên bàn.

"Cô giáo Lý, cô sao thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!