Đêm về khuya, Khương Nghiên đứng trước gương trong phòng vệ sinh, trên bồn rửa tay để các loại chai lọ, cô cầm lên một lọ tinh dầu, ấn ra lòng bàn tay, hai tay xoa đều sau đó xoa lên mặt, nhẹ nhàng xoa bóp.
Ai cũng nói từ hai mươi lăm tuổi trở đi, da dẻ phụ nữ bắt đầu đi đến thời kỳ tiền lão hóa, dĩ nhiên Khương Nghiên đã sớm qua hai mươi lăm, nhưng vì cẩn thận chăm sóc, da cô vẫn trắng sáng căng tràn sức sống.
Cô vẫn trẻ.
Nhan sắc trẻ trung, cơ thể trẻ trung, còn cả tình yêu sâu đậm đối với một người không biết mệt mỏi qua năm này tháng khác, phần tình cảm này, cũng không vì thời gian trôi đi mà biến mất, nhiều năm như vậy, giữa họ vẫn là mùi rượu năm xưa.
Khương Nghiên nghĩ đến lần đầu tiên cùng Lục Lẫm, vừa trúc trắc vừa khẩn trương, bọn họ chưa quen thuộc cơ thể của nhau, tất cả đều là mới mẻ và xa lạ. Trong bóng tối, cô nằm đưa lưng về phía anh, hai người đều mặc quần áo, tiếng hít thở cũng không bình tĩnh.
Sợ gần chết.
Anh chỉ vừa cử động một chút, cô đã giống như như chim sợ cành cong. Có cái gì đó không thể diễn tả chống lên người cô, vừa nóng, vừa cứng. Thứ đó chống bên đùi của cô, thỉnh thoảng lại cọ xuống, cô biết đây là cái gì, nói hồn phi phách tán cũng không khoa trương chút nào, nhưng cô còn muốn giả vờ như không biết, khuôn mặt hồng đến sắp nhỏ ra máu.
Sau này vẫn là tên đàn ông thối tha kia không nhịn được, thăm dò duỗi tay sang, đầu tiên đặt lên eo của cô, thấy cô không phản kháng, thế là càng thêm to gan, sờ đến quần cô, từng chút từng chút một, dịch xuống.
Linh hồn lâng lâng bay bổng, ngẩn ngơ tựa như mơ một chiêm bao, trong mơ làm không biết mệt mỏi, cơ thể co rút hết đợt này đến đợt khác, dường như đến chết mới cam tâm.
***
Khi bước vào phòng, Lục Lẫm đang bê chăn đơn trải lên ghế sa lon, ghế sa lon được làm từ gỗ, nằm lên vừa cứng vừa khó chịu vừa không thoải mái.
"Chăn đơn chỉ có hai cái, anh trải ra để nằm thì đêm đắp bằng cái gì?"
Lục Lẫm cởi áo khoác của mình ra, nói: "Nó."
"Mặc dù đã vào hè, nhưng buổi đêm ở nông thôn vẫn khá lạnh, chỉ đắp một chiếc áo, nhỡ đâu bị cảm thì làm sao anh thi hành nhiệm vụ được."
Động tác trên tay Lục Lẫm hơi dừng lại, nhìn về phía Khương Nghiên, Khương Nghiên bị anh nhìn đến chột dạ, ánh mắt liếc ra ngoài cửa sổ.
Lục Lẫm khẽ cười một tiếng, xoay người ra khỏi phòng, đến khi cửa nhà vệ sinh đóng lại, Khương Nghiên đi ra ghế sa lon, ôm cái chăn đã được trải phẳng lên, ném lên giường.
Giả vờ giả vịt, đâu phải chưa từng ngủ cùng nhau, cô gái lớn mười tám tuổi mới phải giả vờ căng thẳng, chứ lão đàn ông đã hai mươi tám tuổi rồi còn vờ vịt cái gì.
Đêm nay cô còn có thể làm gì được anh.
Khương Nghiên nằm trên giường chơi điện thoại, nhưng lỗ tai lại chú ý nhất cử nhất động ngoài cửa của anh, dường như anh đang đánh răng, sau đó, xả nước nóng tắm qua loa, cô còn nghe thấy tiếng quần áo xột xoạt...
Thật lắm thao tác.
Cuối cùng, tiếng bước chân dần dần đến gần, tim Khương Nghiên chợt loạn nhịp, cửa phòng được mở ra, lạch cạch, lại đóng lại, khóa trái.
Ánh mắt cô dán chặt vào màn hình điện thoại, lướt hot search Weibo, nhưng đến một chữ trên màn hình cô cũng không đọc được vào đầu, tim đập càng ngày càng nhanh.
Lục Lẫm mặc áo ngủ sẫm màu sạch sẽ, đứng bên ghế sa lon một lúc, sau đó, ánh mắt thâm thúy liếc về phía giường lớn, chăn đơn của anh đã được cô trải ngay ngắn ở bên phải giường, còn cô đang nằm bên trái, cách ra một khoảng cách với chỗ anh.
Cuối cùng Lục Lẫm đành phải đến bên trái giường, ngồi xuống.
Đệm cao su lún xuống một chút, cảm xúc của Khương Nghiên càng thêm sôi trào, cô giả bộ bình tĩnh, đưa lưng về phía anh, không chớp mắt nhìn màn hình điện thoại, đó là cây cỏ cứu mạng cô, nhưng tiếng hít thở không khỏi trở nên dồn dập.
Lục Lẫm ngồi bên giường một lát, muốn hút thuốc, quay đầu lại nhìn người phụ nữ nằm bên cạnh, anh đành phải ngăn lại con ma nghiện thuốc lá.
Anh nằm thẳng xuống, khẽ nói: "Anh tắt đèn nhé."
"Vâng."
Má ơi, giọng của cô run thành cái gì rồi, thà không mở miệng còn hơn.
Cành cạch, trong nháy mắt phòng ngủ rơi vào bóng tối vô tận, chỉ có màn hình điệnt thoại của Khương Nghiên còn tỏa ra ánh sáng yếu ớt, bây giờ mới hơn mười giờ, thế mà người đàn ông này đã ngủ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!