Chương 38: (Vô Đề)

Đường núi xóc nảy, ven đường thỉnh thoảng có đàn bò hoặc đàn dê con cùng thôn dân đi ngang qua, đứng ở giao lộ ngắm nhìn.

Xe đi chậm lại, gặp khúc cua, phải ấn còi để dò đường. Khương Nghiên cầm lái, ngựa quen đường cũ, Lục Lẫm ngồi trên ghế phó lái, không nói một lời.

Nhưng sau xe lại rất náo nhiệt, Tiểu Uông và bọn Vân Thái trò chuyện vô cùng vui vẻ, Vân Thái đang dạy Tiểu Uông dùng máy ảnh: "Đây là dấu gạch chéo tự động điều chỉnh tiêu điểm, nó sẽ tự động điều chỉnh tiêu điểm và xung quanh tiêu điểm, dấu gạch chéo sẽ thay đổi tùy từng khung ảnh, nhưng không bằng nút hỗ trợ chức năng bên cạnh, nó sẽ điều chỉnh tiêu điểm dễ dàng hơn, thế nên khi chúng ta muốn chụp ảnh một đám đông, sẽ phải sử dụng nút hỗ trợ điều chỉnh tiêu điểm bên cạnh."

Tiểu Uông cái hiểu cái không cầm máy ảnh lên: "Phải chú ý nhiều như vậy à, trước đây tôi cứ nghĩ chỉ cần chụp một cái là xong việc rồi."

Hạ Vi ngồi bên cạnh nhắc nhở: "Cậu cẩn thận một chút, đừng để bị va đập, nhìn ống kính này, cậu mà làm hỏng thì phải bán thân bồi thường đấy."

"Sao tôi dám để chuyện đó xảy ra, cho dù tôi bán thận cũng không thể bán thân, tôi là người có nguyên tắc đấy!"

Vân Thái che miệng cười trộm, Tiểu Uông thấy thế, trong lòng cũng hân hoan rạo rực, gò má hai bên ửng hồng.

Thừa dịp mọi người nói chuyện vui vẻ, Lục Lẫm hỏi cô: "Sao không trả lời tin nhắn của anh."

Khương Nghiên không nói gì, anh vẫn chưa biết vì sao à, chuyện ở nhà hàng Tây hôm đó, mẹ của anh không nói cho anh biết à.

Cô không để ý đến anh, trong lòng vẫn còn hờn dỗi.

"Khương Nghiên."

Cô vẫn không nói lời nào.

"Ông đây đang gọi em đấy."

Lại còn ông đây ông đây, anh giỏi lắm.

Anh nhìn ra đằng sau, thấy mấy người phía sau nói chuyện rất hăng say, anh ghé sát vào cô, khẽ gọi: "Vợ ơi."

Không khí đột nhiên yên tĩnh.

Mọi người đồng thời ngừng nói chuyện, một tiếng "Vợ ơi" trong bầu không khí yên tĩnh, vô cùng rõ ràng.

Lục Lẫm cứng ngắc quay đầu lại, bốn người phía sau nháy nháy mắt, không chớp mắt nhìn anh chằm chằm.

Đám người này, không phải đang nói chuyện rất hăng say sao.

Lục Lẫm cảm thấy có chút khô nóng, đỏ mặt kéo cổ áo, ho nhẹ một tiếng: "Đóng vai vợ chồng, chủ yếu là vì nhiệm vụ, một xe sáu người chúng ta, đài truyền hình không dưng lại cử nhiều phóng viên như vậy, tôi làm người nhà, theo vợ tới đây, thế là hợp lý rồi."

Tiểu Uông nói: "Không đúng, nếu như thân phận chúng ta là thực tập sinh, tới đây quan sát học hỏi, sẽ không phải lo vấn đề nhân số quá đông."

Không khí lắng đọng mười mấy giây, Hạ Vi quyết định, bắp đùi lãnh đạo, cô ấy phải ôm cho bằng được.

"Lấy số tuổi của đội trưởng Lục, nói là thực tập sinh, có vẻ miễn cưỡng." Mặt cô ấy không đổi sắc nghiêm túc bồi thêm một câu: "Đội trưởng Lục suy nghĩ chu toàn, chúng tôi lấy làm hổ thẹn."

Một tiếng "Vợ ơi" nhỏ như muỗi kêu trước đó khiến trong lòng Khương Nghiên rất hưởng thụ, sắc mặt dần dần dịu lại, cô hỏi Lục Lẫm: "Tại sao lại là anh?"

"Đương nhiên phải là anh."

Khương Nghiên ngẫm nghĩ, cũng đúng, anh là đội trưởng đội cảnh sát, vụ án lớn như vậy, nên là anh.

"Thế thì thật là trùng hợp."

Tiểu Uông lập tức chen miệng vào: "Chị dâu, đáng ra phải là cảnh sát Tần dẫn đội đi nằm vùng, nhưng đội trưởng Lục từ bên đài truyền hình biết chị cũng ở đây, nên anh ấy xung phong nhận việc..."

"Uông Nhi, đơn xin nghỉ phép năm cậu trình lên từ hai ngày trước tôi đã suy nghĩ kỹ càng, bây giờ đã có thể cho cậu câu trả lời chắc chắn..."

"Anh ấy xung phong nhận việc muốn rút khỏi! Nhưng vụ án lớn như vậy, trong cục bọn em trừ đội trưởng Lục thì không ai có thể gánh được trách nhiệm nặng nề lần này!" Trán Tiểu Uông toát mồ hôi hột.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!