Chương 37: (Vô Đề)

Mấy ngày sau, phòng họp đội cảnh sát.

Lục Lẫm đứng cuối bàn dài, hơn mười người cảnh sát chia ra đứng hai bên, vì lần này là một vụ trọng án, nên bên cạnh còn có cục trưởng Lưu ngồi dự thính.

Cảnh sát Uông đứng lên, chào Lục Lẫm và cục trưởng Lưu: "Theo khẩu cung của nghi phạm "Xà Cốt", cấp trên của gã, cũng chính là tên "Lão Trùng" mà chúng ta vẫn ẩn núp truy bắt hơn hai năm nay, nhà ở thôn La Sơn, nửa tháng sau sẽ diễn ra liên tiếp mấy cuộc giao dịch, tiến hành ở quê của tên đó, thứ nhất là vì địa hình quen thuộc, thứ hai là để che dấu tai mắt."

"Lần giao dịch này số tiền phạm tội rất lớn, số lượng ma túy rất nhiều, "Xà Cốt" giao nộp, "Lão Trùng" sẽ đích thân ra mặt tiến hành giao dịch, điều này giúp chúng ta bắt được cả người lẫn tang vật, đây là cơ hội kết án "Lão Trùng" tốt nhất."

Lục Lẫm nhìn về phía một đồng chí cảnh sát khác: "Cảnh sát Chu, người anh cài vào thôn La Sơn, có thể điều tra ra thân phận "Lão Trùng" hay không?"

Cảnh sát Chu đứng dậy, chào: "Báo cáo đội trưởng Lục, cục trưởng Lưu, người nằm vùng nắm rõ, đã tra xét kỹ lưỡng mỗi hộ gia đình, nhưng vẫn không tra được chính xác ai mới là "Lão Trùng"."

Cục trưởng Lưu vẫy tay: "Điều này cũng không trách cậu được, nếu như bị chúng ta tra ra, thật uổng công "Lão Trùng" đã bưng bít nhiều năm như vậy."

Cảnh sát Tần Lâm nói: "Mặc dù thôn La Sơn không nhỏ, nhưng mỗi nhà đều biết lẫn nhau, một đám người lạ hoắc chúng ta tùy tiện xông vào thôn, sợ rằng có tai mắt nhìn thấy, rút dây động rừng, việc bố trí hành động tiếp theo, càng phải cẩn thận."

Lời vừa nói ra, mọi người im lặng, đúng thật, lần giao dịch ma túy này lại đặt ở thôn La Sơn, khó khăn gia tăng, bởi vì trong thôn không thể so với thành phố, đi trên đường không ai nhận ra ai. Mạng lưới quan hệ trong nông thôn rất dày đặc, chồng chéo lên nhau, nhà ai có chuyện, ngày hôm sau cả thôn đều biết.

Còn nữa, trong thôn xuất hiện gương mặt xa lạ, rất nhanh cũng sẽ bị "Lão Trùng" biết, thế nên nếu như cảnh sát muốn điều tra cả thôn mà không bị người khác biết, đây tuyệt đối là điều không thể.

Lúc này, Cảnh sát Chu tiếp tục nói: "Nhưng, người bên kia có tin tình báo mới nhất, nghe nói gần đây trong thôn La Sơn có phóng viên đài truyền hình Giang Thành vào thôn, điều tra thăm hỏi về cuộc sống trẻ em."

Lục Lẫm nghe vậy, lập tức hỏi: "Có bao nhiêu người?"

"Không nhiều lắm, đại khái khoảng ba bốn người gì đó."

Lục Lẫm trầm tư chốc lát, nói: "Lập tức liên lạc với đài truyền hình Giang Thành, để cho bọn họ tăng thêm người vào thôn."

Tần Lâm nói: "Có tăng thêm phóng viên cũng không thay đổi được gì đâu."

Lục Lẫm nhìn về phía anh ta: "Ai nói muốn tăng thêm phóng viên."

----------

Trường tiểu học Hy Vọng xây ở nơi tiếp giáp giữa hai đỉnh núi, cách trấn không xa, giao thông cũng rất tiện lợi, lái xe mất khoảng một tiếng đồng hồ, ngoài thôn có hai đứa trẻ đi bộ, dường như muốn chờ đến bốn mươi phút hoặc một giờ kia.

Trường học có ba tòa nhà trắng, một tòa ba tầng là khu dạy học, bên cạnh là tòa nhà của trường cấp hai, một... tòa còn lại là ký túc xá và phòng làm việc. Ngoài khu dạy học còn có một sân vận động nhỏ, cả vòng rộng khoảng 100 mét, lần trước sau khi tổi chức đại hội thể dục thể thao, Đoàn Nam đã bỏ vốn tu sửa lại đường chạy và sân bóng rổ, trước đây là là đất trộn xi măng đỏ quạch, phòng ngừa bọn nhỏ té ngã.

Cuối sân vận động có xây một cột cờ, lá cờ đỏ rực đón gió bay phấp phới.

Khi Khương Nghiên xuống xe, trường vẫn đang vào học, cô đi lối nhỏ bên cạnh, có thể nghe thấy trong phòng học truyền đến tiếng đọc chậm của các bạn nhỏ, giọng nói trong trẻo lọt vào tai:

"Nhìn kìa, nhìn kìa, gió đông đến rồi, mùa xuân cũng đang bước đến gần. "

Vương Hoài Xuân cầm máy ảnh, đi sau Đoàn Nam và Khương Nghiêm, Đoàn Nam vừa đi vừa nói với cô: "Phần lớn giáo viên ở đây tốt nghiệp khoa chính quy hoặc gần tốt nghiệp tới đây thực tập, lâu có thể kiên trì một hai năm, nhưng là đa số chỉ hai ba tháng, không thể kiên trì được nữa."

"Sau đó Đoàn tổng không tiếc gì mà chi ra số tiền lớn cầu tài, trả lương cao cho giáo viên, lúc này mới có nhiều người ở lại." Hiệu trưởng là một giáo viên hơn năm mươi tuổi đã về hưu, chất phác phúc hậu, ông cười nói: "Đồng chí phòng viên, mọi người phải đưa tin thật tốt về Đoàn tổng đấy, anh ấy là người tốt."

Khương Nghiên quay đầu lại nhìn về phía Đoàn Nam: "Anh đỏ mặt rồi kìa."

Đoàn Nam xua xua tay: "Khen ngợi qua là được, không cần đưa tin đâu."

"Không được, Xuân Nhi, thế nào cũng phải cho anh ấy lên đầu báo." Khương Nghiên quay đầu nói với Vương Hoài Xuân đang cầm máy ảnh: "Ống kính của chúng ta phải hướng đến những doanh nhân trẻ."

"Ôi, thật là ngượng ngùng." Đoàn Nam chắp tay trước ngực: "Người xuất gia, xun cúi đầu."

Khương Nghiên đi đến trước cửa phòng học, các bạn nhỏ đang học tiết ngữ văn, không giống như Khương Nghiên suy nghĩ, mọi người đều sẽ thật sự nghe giảng.

Vẻ mặt các bạn hàng trên rất chăm chú, nhưng phía sau cũng có học sinh ngủ gật, hoặc nô đùa hoặc nói chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!