Chương 36: (Vô Đề)

Thành phố đã lên đèn, một cuộc hành động truy lùng của cảnh sát Giang Thành tiến triển rất thuận lợi, hai tên nghiện ma túy chụp vải đen trên đầu, bị cảnh sát áp giải từ trong khách sạn ra, trên người còn mặc đồ ngủ.

Thời gian diễn ra vào sau nửa đêm, trên đường gần như không còn một bóng người, có chăng cũng chỉ là mấy kẻ say rượu, tay xách chai rượu, xiêu vẹo đi lại cuối phố.

Chuyện xảy ra quá chóng vánh, khi cảnh sát phá cửa xông vào, hai tên nghiện còn đang chìm đắm trong mộng đẹp, bất ngờ từ Thiên Đường rơi xuống Địa Ngục.

Gió lạnh đến run người, Lục Lẫm đi ra khỏi khách sạn, trong tay cầm điện thoại: "Trên giường còn có hai cô gái, có chút phiền phức rồi."

Đầu bên kia truyền đến tiếng Tần Lâm: "Bất kể như thế nào, bên "Lão Trùng" còn chưa có động tĩnh, tin tức "Xà Cốt" sa lưới không được để lộ."

"Tôi biết rồi, tìm bừa một cái cớ, giam giữ hai cô gái kia lại, nhưng không thể quá lâu, thời gian cấp bách, sáng sớm ngày mai mở cuộc họp, chúng ta sẽ thương lượng đối sách."

Hai cô gái mặc quần áo rách nát trên giường cũng bị mang ra khỏi khách sạn, lên xe cảnh sát.

Tra hỏi từ khuya đến sáng, cuối cùng cũng moi được trong miệng tên nghiện một cuộc giao dịch vào nửa tháng sau, tên cầm đầu đúng là "Lão Trùng" mà bọn anh đã theo dõi từ lâu.

Cơ hội này, ngàn năm mới có một, Lục Lẫm cùng các đồng nghiệp khác một đêm không ngủ, sáng ngày thứ hai lập tức mở cuộc họp, bước đầu sắp xếp vài phương án truy bắt.

"Theo khẩu cung của tên "Xà Cốt" vừa sa lưới, phong cách của "Lão Trùng" rất nhất quán, địa điểm giao dịch đặt ở nông thôn, như vậy cho dù có xảy ra chuyện, cũng có thể mượn địa hình mà tẩu thoát."

Lục Lẫm đặt cuốn sổ tay ghi chép khẩu cung xuống, tay chống lên bàn, nhìn về phía nhóm cảnh sát đã mỏi mệt: "Địa điểm giao dịch vào nửa tháng sau là thôn La Sơn, cách Giang Thành 30 cây số, thời gian giao dịch có thể thay đổi, đến lúc đó "Lão Trùng" sẽ liên lạc với "Xà Cốt", "Xà Cốt" nguyện ý lấy công chuộc tội, để chúng ta truy bắt "Lão Trùng" về quy án."

"Thời gian đang rất gấp, trong vòng ba ngày, mỗi người phải đưa ra cho tôi một phương án truy bắt có thể thực hiện."

Sau khi tan họp, Tần Lâm pha một cốc cà phê nóng, đi vào phòng trực ban, đi ngang qua phòng kho, anh ấy dừng lại bước chân.

Qua khe hở của nhà kho thấp thoáng truyền đến ánh sáng, anh ấy mở cửa ra, Lục Lẫm phản xạ có điều kiện, cơ thể chợt giật nảy lên một cái.

"Đội trưởng Lục, anh đang làm gì ở đây thế?!"

Lục Lẫm bị dọa giật mình, thấy là Tần Lâm, anh trấn tĩnh lại, tựa vào cái giá để đồ bên cạnh, nói: "Gửi tin nhắn."

"Anh gửi tin nhắn mà sao khiến mình như kẻ trộm thế." Tần Lâm đi đến, bật đèn lên, kiểm tra kết cấu từng góc nhà kho.

"Nếu không biết còn tưởng anh đang giấu người yêu ở đây đấy!" Tần Lâm mở cái hòm trống rỗng bên cạnh ra, tò mò kiểm tra xem bên trong có giấu người hay không.

Lục Lẫm hít sâu một hơi, tiếp tục cúi đầu nhìn màn hình.

"Không phải chỉ nhắn một cái tin thôi sao, cần gì núp trong cái phòng tối đen như mực này làm gì."

Lục Lẫm cất điện thoại đi, lời lẽ hùng hồn: "Ấp ủ tình cảm."

Tần Lâm cười cười: "Tra hỏi cả đêm qua, lúc này anh không mau chạy về nhà ngủ lấy sức, còn trốn ở đây ấp ủ tình cảm, anh làm mình như tình thánh ấy!"

Lục Lẫm nhìn đồng hồ, bây giờ đã là ba giờ sáng.

"Anh gửi cái gì đấy." Tần Lâm tò mò bu lại gần.

Màn hình điện thoại hiện lên người nhận là Nghiên Nhi, khung chat không có chữ gì, chỉ có một icon hình con chim.

Khoé miệng Tần Lâm co quắp: "Anh gửi gà cho người ta hả, có nhất thiết phải hơn nửa đêm trốn ở đây ấp ủ tình cảm không?"

Lục Lẫm giương mắt nhìn, vỗ vỗ điện thoại vào tay: "Không phải là gà, đây là chim đà điểu."

"Hơn nửa đêm anh lại gửi chim đà điểu cho người ta, anh muốn làm gì thế?"

Lục Lẫm cười mà không nói.

Tần Lâm chỉ vào Lục Lẫm gào to: "Hạ lưu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!