Chương 35: (Vô Đề)

Lúc đó, tiếng nhạc trong trẻo chậm rãi phát ra từ quán rượu đầu đường.

Tiểu Uông đi tới, ngồi bên cạnh Lục Lẫm, vẫy tay với phục vụ: "Cho một cốc bia ướp lạnh."

Trong tay người đàn ông bên cạnh nắm chặt điện thoại, mắt nhìn màn hình tối om, không có bất kỳ phản ứng gì.

Tiểu Uông nhìn thấy bên cạnh anh để mấy chai rượu lộn xộn, trong gạt tàn cũng có vài mẩu đầu lọc thuốc.

"Đại đội trưởng Lưu bên tổ truy sát nói gặp anh uống rượu giải sầu ở đây." Tiểu Uông gắp một đũa đồ nhắm, nói với Lục Lẫm: "Uống rượu một mình không thú vị đâu."

Tiểu Uông cầm cốc bia lên, chạm chạm vào chén rượu của anh, bia vàng óng, uống một hơi cạn sạch.

"Ba năm trước em từng đến Nepal làm nhiệm vụ, có đi gặp chị dâu."

Giọng điệu Tiểu Uông bình thản, nói về chuyện năm xưa: "Ban đầu cục định phái anh đi, nhưng khi đó tâm trạng anh không tốt, nghe thấy hai chữ Nepal, suýt chút nữa đã tẩn cho đồng chí truyền đạt mệnh lệnh một trận."

Lục Lẫm trầm mặc, con ngươi cuồn cuộn gợn sóng.

"Khi quay về em đã nói với anh, không gặp được chị dâu, nhưng thật ra là lừa anh thôi, em đã đi gặp chị ấy."

Tiểu Uông ném một hạt lạc vào trong miệng, tiếp tục nói: "Hoàn cảnh sống của chị dâu không tốt chút nào, ở trong một ngôi nhà được sửa sang lại từ nhà máy hóa chất bỏ hoang, đó là khu làm việc của họ, đi vào trong, mùi hóa học gay mũi nồng nặc ập vào mặt, hun đến mức em tìm không thấy Bắc Nam đâu cả."

"Nhưng dường như chị dâu đã sớm quen rồi, chị ấy dẫn em đi thăm phòng làm việc, mời em ăn thịt dê hầm và phô mai sữa đặc lên men, vô cùng khó ăn."

"Khi đó, cách lúc hai người chia tay, cũng chưa đến nửa năm, anh con mẹ nó như kẻ điên vậy, vừa nghe thấy Trung Đông, vừa nghe thấy ai đi đánh giặc, anh lại đứng lên liều mạng với người ta, khoảng thời gian đó, đồng nghiệp trong cục không dám thảo luận đến tin tức quốc tế nữa, chỉ sợ lại chạm đến chuyện đau thương của anh."

"Vậy mà chị ấy lại sống rất tốt, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, còn rất hợp với cuộc sống ở đấy, khi đó, em thật sự rất bất bình thay anh, quả thật Trương Vô Kỵ mẹ nó nói rất đúng, phụ nữ xinh đẹp không đáng tin."

Lục Lẫm không nói một lời, vẻ mặt dịu lại.

Cô sống tốt, trong lòng anh khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Uông tiếp tục nói: "Một ngày trước khi đi, chị dâu dẫn em đến thị trường mua bán tự do, nói muốn mua cho em chút đặc sản mang về, chia cho các đồng chí trong cục."

"Hoa hồng Tây Tạng, quả dừa, mật ong, tinh dầu... Chị dâu mua cho em rất nhiều, để em mang về, đúng rồi còn có thịt dê khô, không phải anh thích ăn thịt dê nhất sao, chị ấy mua cho em mười túi to, nói để em mang về ăn, em không thích mùi tanh của thịt dê chút nào, nên không cần, thật lâu sau chị ấy không nói chuyện, nhưng cuối cùng cũng không miễn cưỡng em."

"Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì." Lục Lẫm đành phải cắt ngang, anh không muốn nghe nữa, nghe xong không chịu nổi, khoảng thời gian cô rời đi, là ba năm tối tăm nhất cuộc đời anh, thần hồn nát thần tính, không dễ dàng chạm vào.

Tiểu Uông không nhanh không chậm, tiếp tục kể: "Khu chợ tự do quá nhiều người, em cùng chị dâu bị tách ra, xách theo túi lớn túi nhỏ, đến khi tìm được chị ấy, chị dâu đứng trước một quầy hàng điêu khắc tượng gỗ của Ả rập, nhìn một bức tượng con nai, ra sức lau nước mắt."

Tim Lục Lẫm chợt run lên, giống như bị rút cạn tất cả dưỡng khí trong phổi, tay cầm chén run bần bật.

"Lần đầu tiên em nhìn thấy chị ấy khóc không thành tiếng, liên tục lau, lau cũng không hết nước mặt."

Tiểu Uông kể xong chuyện xưa, bóng đêm đã đậm.

Lúc này, Lục Lẫm khàn giọng nói, như tiếng đàn violon đã bị vứt đi tấu một đoạn hợp âm khô khốc.

Đó là người con gái mà anh đã khảm vào trong cơ thể, tan vào trong máu thịt, hòa vào tính mạng anh!

Tất cả sức lực thời niên thiếu của anh, tất cả nhiệt huyết, chỉ giành riêng cho cô, cô là mối tình đầu của anh, cũng là người cuối cùng.

Năm anh hai mươi ba tuổi đã muốn cô, từ nay về sau, bất kể là cơ thể hay tâm hồn, đời này chỉ có cô.

Yêu bằng cả tính mạng!

Lục Lẫm còn nhớ rõ, năm ấy anh vừa mới lên năm hai, vào rừng rậm nguyên sơ huấn luyện dã chiến, bạn cùng lớp được về trước anh mấy ngày, anh phải đi theo đội của trường ở lại trong núi mấy ngày, tiến hành huấn luyện đặc biệt.

Ngày đó là một buổi trưa hè oi ả ẩm thấp, anh mặc áo ba lỗ màu đen, đeo balô quân đội màu xanh biếc, xuống xe buýt. Ngoài trời mưa to tầm tã, giọt mưa dày đặc rơi xuống mái hiên rồi chảy xuống mặt đất, mặt đất bốc hơi mù mịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!