Ba ngày sau, Lý phu nhân chủ động liên hệ với Khương Nghiên, đến giờ cơm trưa, hai người hẹn nhau ở nhà hàng đối diện đài truyền hình.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo lông màu trắng, phối hợp với áo cộc tay, bên dưới mặc váy, trang phục tươi sáng, thể hiện khí chất đoan trang, trang nhã của cô.
Lý phu nhân tên là Ô Lê, năm nay 30 tuổi, trước kia là giáo viên tiểu học, sau khi sinh con thì làm nội trợ gia đình, hiện tại có một đứa con 7 tuổi.
"Tôi tới tìm cô, là hy vọng cô không truy cứu chuyện này nữa." Ô Lê nói với cô mục đích lần này hẹn gặp: "Cảm ơn cô đã quan tâm tôi, nhưng giống như người uống nước, lạnh ấm tự biết, bây giờ tôi có con, cuộc sống rất hạnh phúc, hi vọng cô không nên phá hoại gia đình của chúng tôi."
Khương Nghiên cười cười, nhấc ấm trà lên rót nước cho Ô Lê, nói: "Không biết chị Ô đã từng đến nhà hàng này ăn chưa."
"Chưa, chưa từng."
"Mùi vị cũng khá ngon, phong cảnh cũng tốt, rất nhiều người đi làm trong đài sẽ đến đây vào buổi trưa."
"Cô..." Ô Lê phòng bị nhìn cô: "Cô muốn thế nào?"
Khương Nghiên khẽ cười với cô ấy, ấm áp như gió xuân: "Tôi muốn kết bạn với chị Ô."
Vì cô ấy lớn tuổi hơn Khương Nghiên, nên cô thân thiết gọi cô ấy một tiếng chị Ô.
Khương Nghiên đối nhân xử thế rất tài tình, năng lực dẫn dắt chủ đề khá mạnh, đây là việc cơ bản mà phóng viên phải rèn luyện hàng ngày. Trong quá trình ăn cơm, không khí coi như tương đối nhẹ nhàng, cô chia sẻ với Ô Lê những trải nghiệm công việc trong quá khứ, Ô Lê nghe rất chăm chú, nghiêm túc, nghe đến chuyện mạo hiểm báo đáp ân tình không nhịn được ngạc nhiên.
Cho nên chỉ cần qua mấy câu nói, Ô Lê đã mở lòng với cô.
"Tôi quen ông xã qua đồng nghiệp giới thiệu, khi đang yêu nhau, anh ấy đối xử với tôi rất tốt, muốn gì được nấy. Tôi đến từ vùng quê nhỏ, ba mẹ không có kiến thức văn hóa, lên trấn trên buôn bán, ở Giang Thành tôi không có người thân, mỗi lần ngã bệnh đau đầu, toàn dựa vào anh ấy chăm sóc cho tôi."
"Tôi rất thích anh, anh ấy đối với tôi cũng vừa ý, rất nhanh chúng tôi đã lĩnh chứng kết hôn, sau khi có con, sự nghiệp của anh ấy cũng bắt đầu đi lên, bảo tôi từ chức, ở nhà chuyên tâm chăm sóc cục cưng."
"Anh ấy vì xã giao, phải uống rượu, nhưng tính cách lúc uống rượu không tốt, uống rượu vào sẽ mượn rượu làm càn, mới đầu chỉ cáu kỉnh, mắng tôi mấy câu, nhưng sau này lại dần dần thượng cẳng tay hạ cẳng chân." Song cô ấy lập tức nói: "Nhưng bình thường anh ấy đối với tôi rất tốt, rất quan tâm tôi."
"Chị từng nghĩ đến ly hôn bao giờ chưa?" Khương Nghiên hỏi.
Nghe thấy hai chữ ly hôn, Ô Lê rụt người lại một chút, lắc đầu liên tục: "Không, không ly hôn, tôi sẽ không ly hôn."
"Tại sao?" Khương Nghiên không hiểu, nếu có người nào động thủ với cô, cô nhất định không dễ dàng bỏ qua.
"Không phải, mỗi lần anh ấy đều xin lỗi tôi, nói xin lỗi lần sau sẽ không như vậy nữa." Ô Lê nói.
Khương Nghiên không buông tha: "Vậy anh ta nói những lời này bao nhiêu lần?"
Ô Lê suy nghĩ thật lâu, nhưng không đếm được anh ta đã nói bao nhiêu lần.
"Dù sao, dù sao lúc anh ấy không uống rượu, đối với tôi rất tốt, cũng rất hào phóng, cho tôi và Điềm Điềm rất nhiều tiền tiêu vặt, à, Điềm Điềm là con gái của tôi."
"Anh ta cho chị rất nhiều tiền tiêu vặt là đối xử tốt với chị sao?"
Ô Lê run rẩy cầm chén nước nhấp một hớp, nói: "Tôi biết những người độc lập làm việc như cô chắc chắn sẽ khinh thường tôi như vậy, cảm thấy tôi là ký sinh trùng, rời khỏi đàn ông thì tôi không thể sinh tồn được."
"Không phải như vậy đây." Khương Nghiên nói: "Nội trợ gia đình cũng là một loại nghề nghiệp, chăm sóc con cái cũng rất cực khổ. Tôi chỉ cảm thấy, đánh phụ nữ, lại là người bên gối của mình, chuyện này không thể nhẫn nhịn được."
"Dù sao tôi cũng không ly hôn." Ô Lê nói: "Tôi rất yêu ông xã tôi, tôi còn có con, vì con, tôi phải chống đỡ được."
"Bạo lực nhiều sẽ nghiện, chẳng may có một ngày anh ta động thủ đánh con chị thì làm sao bây giờ?"
"Không đâu không đâu." Ô Lê cầm khăn giấy lau miệng, đứng dậy nói với Khương Nghiên: "Hôm nay trò chuyện với cô rất vui vẻ, cô là phóng viên, muốn biết gì tôi cũng đã nói cho cô biết rồi, cô có thể viết lên báo, chỉ cần đừng viết tên của tôi là được, tôi còn có việc, đi trước đây, tạm biệt."
"Chị Ô, chị Ô!" Khương Nghiên vội vã đuổi theo, nhưng Ô Lê đã đi xa.
Chạy trối chết, chứng tỏ cô ấy đã dao động, nhưng nghe xong những lời này của cô ấy, trong lòng Khương Nghiên không thể quên được, mấy ngày trôi qua vẫn hậm hực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!