Chương 3: (Vô Đề)

Ngoài phòng vệ sinh, Khương Nghiên gọi điện thoại cho Đoàn Nam.

Trước đó, Đoàn Nam gọi liên tục cho cô 10 cuộc, điện thoại di động của cô đã đầy ắp cuộc gọi nhỡ. Vừa rồi ở trước mặt Lục Lẫm, cô nhẫn nhịn, không nghe điện thoại.

Đoán chắc, lúc này Đoàn Nam đã lo gần chết.

"Anh vừa tới sân bay, nghe người ta nói có vụ bắt cóc, phóng viên tin tức đều tới rồi, em không sao chứ, có bị thương ở đâu không, đang ở đâu..."

Đoàn Nam ân cần hỏi thăm, Khương Nghiên cũng không biết phải trả lời câu nào trước, hạ giọng, phun ra ba chữ:

"Em không sao."

Cô mở vòi nước, đầu ngón tay dính nước, xoa một chút lên khóe miệng.

"Bây giờ em đang ở đâu, anh tới đón em."

"Không cần đâu, anh cứ về nhà trước đi, em cũng hơi mệt, hẹn gặp anh hôm khác."

Khương Nghiên thấy trong gương, Lục Lẫm đi qua sau lưng cô. Bóng lưng anh thon dài cao ráo, đứng thẳng tắp sừng sững như cây thông.

Mắt nhìn thẳng, vững như núi Thái.

Khương Nghiên nhanh chóng cúp điện thoại, hướng anh quát lên: "Anh Lục Lục, đi vệ sinh mà không rửa tay à?"

Đúng lúc đó, có hai nữ cảnh sát từ trong phòng vệ sinh đi ra ngoài, nghe thấy vậy, che miệng cười trộm.

Lục Lẫm dừng bước, sắc mặt lạnh lẽo.

Khương Nghiên vẫn mở nước, để nước chảy ào ào.

Cô nghiêm trang nói: "Anh, đi vệ sinh xong phải rửa tay."

Mấy nữ cảnh sát vội vã rời đi.

Lục Lẫm bình thường ở sở cảnh sát đều chưng ra bộ dáng lạnh lùng bất khả xâm phạm, chưa từng bao giờ bị đùa giỡn như vậy, các cô ấy sau khi đi xa, không nhịn được quay đầu lại nhìn, nhìn xem Lục Lẫm có phản ứng gì.

Lục Lẫm chỉ yên lặng trong chốc lát, trở về bồn rửa tay, mở một vòi nước khác, giơ tay ra.

Vừa nãy anh vào nhà vệ sinh, chẳng qua chỉ là hút một điếu thuốc.

Khương Nghiên xê dịch, nghiêng lại gần anh, đến khi cách anh một khoảng bằng miệng cốc thì dừng lại.

Trong lúc hít thở còn có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt còn xót lại.

Lục Lẫm rửa tay xong lại không đi. Hai người cứ như vậy giằng co, đứng đó một lúc lâu.

Xung quanh yên tĩnh, tiếng hít thở của hai người, giờ phút này có thể nghe rất rõ ràng. Một trầm ổn, một rối loạn.

Lục Lẫm dời mắt về phía sau, ánh đèn trên hành lang ấm áp, làm nổi bật góc mặt xinh xắn cùng làn da căng mịn của cô. Môi của cô còn vương lại một ít nước, cũng không rõ ràng.

Hai người sau mười giây, Khương Nghiên mở vòi nước một lần nữa, bàn tay làm hình cái bát, chứa đầy nước, hắt lên tay Lục Lẫm.

Thấy Lục Lẫm không có phản ứng gì, lá gan của cô ngày càng lớn, cầm tay trái của anh, thả dưới vòi nước, từng chút từng chút giúp anh rửa lại.

Lục Lẫm trầm giọng nói: "Quần chúng nhân dân, cô đang làm gì vậy?"

"Em đang giúp chú cảnh sát rửa tay." Khương Nghiên mặt không thay đổi trả lời.

Lục Lẫm đột nhiên trở tay, cầm lấy năm ngón tay mềm mại của cô, dùng sức nắm chặt, sức lực lớn đến mức dường như muốn bóp nát xương tay của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!