Dòng người trên quảng trường Vạn Đạt đi lại tấp nập, vô cùng náo nhiệt. Cho dù là đêm 30, trung tâm thương mại trong quảng trường vẫn không ngừng buôn bán, khách hàng đến cửa hàng rất nhiều, rộn ràng hối hả.
Trên màn hình lớn cách đó không xa hiện lên dòng thông báo chuẩn bị đếm ngược, thỉnh thoảng có thể nghe thấy trong đám đông truyền đến tiếng reo hò của người trẻ.
Nữ cảnh sát Hạ Vi che lỗ tai, đứng run rẩy trong gió lạnh, nghe điện thoại của Lục Lẫm: "Vâng, Khương Trọng Thần, cậu ấy đang ở đây."
"Vâng, tôi bảo cậu ấy về nhà, cậu ấy tỏ vẻ không vui."
"Tôi không biết, tôi cũng không muốn để cậu ấy ngây ngốc ở đây, người này..."
Rốt cuộc Hạ Vi vẫn quyết định không tố cáo trước mặt lãnh đạo.
"Vậy đội trưởng Lục, thế này đi, để tôi trở về trực ban."
"Vâng, cảm ơn đội trưởng Lục quan tâm, chúc anh năm mới vui vẻ."
Sau khi Hạ Vi cúp điện thoại, đẩy cửa phòng trực của cảnh vệ ra.
Khí ấm phả vào, xua tan khí lạnh quanh người.
Phòng trực ban rộng khoảng hai mươi mét vuông, không lớn, xung quanh để vài chiếc tủ màu xám, dùng để chứa đồ dùng của nhân viên. Gần cửa sổ có một cái bàn đọc sách được ghép lại từ ván gỗ, trên cửa sổ đặt một chiếc loa phóng thanh, luôn luôn tiếp đón khách đến chơi.
Tên nhóc trước mặt mặc cảnh phục gọn gàng, ngồi ngay ngắn trên ghế đẩu, khí nóng của máy sưởi vây quanh.
Khí nóng của máy sưởi khiến khuôn mặt khôi ngô của cậu ửng hồng, phác họa đường nét dịu dàng ấm áp.
Đôi mắt cậu to tròn, chói lọi, liếc mắt một cái, lộ ra vẻ thông minh lanh lợi.
Mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng vóc dáng lại cao lớn, hai chân mở rộng ngồi trên ghế nhỏ có chút chật chội, quần hai bên bắp đùi căng chặt.
Hạ Vi nhàn nhạt quét mắt nhìn cậu một cái rồi dời mắt.
Cậu còn rất trẻ, đã rất lâu Hạ Vi chưa tiếp xúc với thực tập sinh còn trẻ như vậy, nghe nói vừa mới lên năm hai, vẫn còn là một cậu thanh niên trai tráng.
"Vừa rồi đội trưởng Lục gọi điện thoại tới hỏi cậu đấy." Cô ấy giơ điện thoại lên: "Gọi cậu mau về nhà ăn bữa cơm tất niên."
"Ôi, lại tìm đến anh Lục Lục rồi." Khương Trọng Thần bất đắc dĩ đứng lên, đi qua đi lại trong phòng, tản bộ.
Ánh mắt Hạ Vi đuổi theo cậu, trong khoảnh khắc cậu nhìn sang, lập tức dời đi.
"Chị Vi Vi, chị vẫn chưa về nhà đón năm mới ạ?" Khương Trọng Thần hỏi.
Hạ Vi nhún nhún vai: "Dù sao tối nay vẫn phải có người canh gác chứ."
Khương Trọng Thần nhìn về phía đám người đang vui vẻ trên quảng trường cách đó không xa, gật đầu, lại ngồi xuống, tiếp tục sưởi ấm.
Hạ Vi cũng ngồi xuống bàn bên cạnh cửa số, im lặng một lát, cô ấy quay đầu lại: "Tôi sợ đội trưởng Lục sẽ lại gọi điện đến đây."
Ý tứ rất rõ ràng.
Khương Trọng Thần lại nói: "Không sao đâu."
"......"
Cậu không có chuyện gì, nhưng tôi có chuyện được chưa.
Thật nhức đầu.
Trên dưới đội cảnh sát, trong lòng đều kính sợ Lục Lẫm, lãnh đạo phía trên tự mình gọi điện thoại đến hỏi thăm, áp lực của cô không nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!