Chương 24: (Vô Đề)

Sau khi trăm người đến đông đủ, chia nhóm ngồi lên xe tải, phân tán đến các khu vực khác nhau.

Mảnh rừng này được khai thác đặc biệt dùng để làm sân chơi cho trò chơi phiên bản người thực, có đường quốc lọ quanh co khúc khuỷu, cũng có đường mòn trong rừng. Cách quốc lộ một khoảng, sẽ có vài tòa nhà, dĩ nhiên trong rừng, cũng sẽ có một số căn nhà nhỏ phân bố xung quanh.

Lục Lẫm ngồi đầu xe, cẩn thận quan sát bố cục xung quanh, thỉnh thoảng lấy bản đồ ra, cúi đầu xem xét, cầm bút đánh dấu.

Có thể nói, vô cùng vô cùng thực tế.

"Tôi tên là Lăng Na." Bên tai Khương Nghiên truyền đến một giọng nữ dịu dàng.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy một cô gái cao gầy ngồi bên cạnh, rất đẹp, nhìn qua cũng tương đối giỏi giang, mặc một bộ quân phục, cánh tay bắp cơ nhỏ trông rất quyến rũ.

"Cô tên gì?"

"Khương Nghiên."

"Lần đầu tiên đến chơi à?"

"Ừ."

"Cẩn thận, đừng để xuống xe đã bị giết." Lăng Na nhìn qua hẳn là một cao thủ lão luyện.

"Anh ấy là bạn trai của cô à?"

Cô ấy dùng ánh mắt chỉ về phía Lục Lẫm đang ngồi đầu xe.

"Ừ.."

Lục Lẫm ngẩng đầu nhìn sang, Khương Nghiên lập tức đổi lời: "Không phải đâu."

Cô gái kia nhướn mày: "Cuối cùng là phải hay không phải?"

Trong lòng Khương Nghiên tự nhủ, tại sao phải nói cho cô biết.

Lăng Na thấy cô không nói lời nào, biết đây là điều tế nhị, cô ấy nói: "Vậy tôi đi cùng hai người, được không?"

"Tại sao cô lại muốn đi cùng?" Khương Nghiên không vui.

"Tôi là tay mơ, không muốn chết sớm, định chơi lâu một chút, anh chàng đẹp trai kia dường như rất lợi hại, nhờ cậy vào hai người, mang tôi đi theo."

Khương Nghiên mất hứng: "Vậy sao cô lại nói với tôi, muốn anh ấy dẫn cô, cô đi mà xin anh ấy ý."

Khóe miệng Lăng Na khẽ nhếch, nói với Lục Lẫm: "Anh đẹp trai, anh dẫn tôi theo có được không?"

Chân mày Lục Lẫm nhíu lại một cái, nhìn về phía Khương Nghiên.

Khương Nghiên ngước mắt nhìn trời, lắc đầu, lắc đầu, lắc đầu.

Lăng Na chắp tay trước ngực: "Nhờ cả vào anh đấy, anh đẹp trai."

Lắc đầu, lắc đầu, lắc đầu......

"Có thể." Lục Lẫm nói.

Khương Nghiên trợn trắng mắt.

Được lắm, Lục Lẫm, anh chờ đấy!

Nụ cười của Lăng Na sáng như ngọc: "Tốt quá! Cảm ơn anh đẹp trai! Anh thật tốt!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!