Chương 21: Hẹn hò (3)

Cục cảnh sát Giang Thành.

Trong phòng giám sát, có người đứng, có người ngồi.

Trong màn hình máy tính là hình ảnh của một khu phố vắng vẻ, màn đêm phủ xuống, đèn đường tỏa ra ánh sáng mờ nhạt yếu ớt.

Ánh mắt mọi người luôn nhìn chằm chằm vào màn hình, vẻ mặt vô cùng lo lắng, tâm trạng căng thẳng, dường như đang đợi gì đó.

Đột nhiên, chuông điện thoại hãng apple đặt trên mặt bàn reo lên, một người đàn ông mặc áo Polo màu đen lập tức khẩn trương hét to: "Đến rồi! Đến rồi!"

Lục Lẫm bình tĩnh ra dấu tay, các kỹ thuật viên nhanh chóng kết nối hệ thống định vị, đồng thời liên thông đường dây điện thoại với máy tính.

Người đàn ông mặc áo Polo màu đen căng thẳng cầm lấy điện thoại, vẻ mặt thấp thỏm nhìn Lục Lẫm.

Lục Lẫm gật đầu với anh ta: "Nhận đi."

Người đàn ông kia nuốt một ngụm nước miệng, ngón tay run rẩy nhấn xuống nút nghe.

"Alo."

"Hai trăm vạn tiền mặt, chuẩn bị xong chưa."

Trong loa truyền đến tiếng nói hùng hậu mà dồn dập của một người đàn ông.

"Chuẩn bị xong rồi chuẩn bị xong rồi, anh đừng thương tổn đến con gái của tôi, trao đổi ở đâu, anh mau nói vị trí cho tôi biết, tôi lập tức mang tiền đến đây, chỉ có một mình tôi, không có người khác."

Lục Lẫm cảnh giác, lập tức lắc đầu, đáng tiếc đã chậm.

Anh ta phản ứng quá nhanh, nói cũng quá gấp gáp, giống như đã chuẩn bị lời từ trước đó.

"Mày báo cảnh sát đấy à?" Trong điện thoại, nghi phạm lớn tiếng hỏi.

"Sao có thể! Tôi nào dám báo cảnh sát!" Giọng người đàn ông mặc áo Polo màu đen run rẩy: "Tính mạng con gái tôi còn đang nằm trong tay các anh, tôi nào dám không nghe lời các anh."

Nghi phạm dừng lại một chút, nói: "Tin chắc mày cũng không dám."

Đội ngũ nhân viên cảnh sát thở phào nhẹ nhõm.

Lục Lẫm soạn một dòng chữ trong điện thoại, đặt trước mắt người đàn ông mặc áo Polo.

"Tôi muốn nghe giọng con gái của tôi, anh để con bé nghe điện thoại đi." Người đàn ông dựa theo dòng chữ, run giọng nói: "Tôi phải xác định con gái của tôi còn sống."

Trong điện thoại truyền đến tiếng hừ lạnh, nhưng ngay sau đó là tiếng hét tê tâm liệt phế của một cô bé: "Bố ơi! Bố ơi cứu con, bố ơi!"

Nước mắt người đàn ông chảy ra giàn giụa: "Đồng Đồng, Đồng Đồng ngoan, bố sẽ lập tức đến cứu con!"

Giọng cô bé gái xa dần, nghi phạm nói: "Nửa giờ sau, đặt tiền trong thùng rác vườn hoa thành phố, một người, không được phép báo cảnh sát, nếu tao sẽ không giết con tin."

Điện thoại bị treo máy.

Người đàn ông kia như bị rút đi tất cả khí lực, run rẩy ngã ngồi trên ghế: "Sẽ... Giết con tin..."

"Anh đừng nóng vội, chúng tôi có thể cứu được con gái của anh mà." Nữ cảnh sát đi tới trấn an người đàn ông kia.

Lục Lẫm đến gần bàn điều khiển, bắt đầu trao đổi kế hoạch bố trí với mấy người cảnh sát.

Nhân viên bộ phận kỹ thuật nói với Lục Lẫm: "Định vị biểu thị, quanh khu vực Phúc Lộ, vị trí cụ thể do bị làm nhiễu tín hiệu, tra không ra."

"Tiếng khóc của cô bé trong điện thoại có tiếng vọng, Tiểu Uông, tuần tra xung quanh khu vực Phúc Lộ, có hay nhà xưởng bỏ hoang hay không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!