Chương 14: Đêm tối

Lục Lẫm mở cuộc họp, vừa hoạt động gân cốt, vừa đi đến phòng làm việc, bẻ khớp vai, tiếng xương khớp vang lên răng rắc răng rắc.

Bên cạnh, một đồng nghiệp nữ ghé sang trộm liếc anh, cười hì hì.

Khi anh đọc báo cáo, nhóm người bên dưới vội nghiêm mặt, nhiều người nhịn đến mức đỏ bừng, thiếu chút nữa đã phụt ra, thậm chí trên mặt lãnh đạo cũng không khỏi cười tủm tỉm.

Kỳ lạ thật.

Lục Lẫm khó hiểu, nhưng cũng không tiếp tục suy nghĩ nhiều, thu thập tài liệu hồ sơ vụ án trở về phòng làm việc.

Phòng làm việc sớm đã vườn không nhà trống, chỉ còn thoang thoảng hương thơm, là mùi hương của cô.

Lục Lẫm nhìn thấy Tiểu Uông đi ngang qua, gọi cậu lại: "Người đâu rồi?"

Tiểu Uông gãi đầu, giả bộ: "Người nào ạ?"

Lục Lẫm nói: "Nữ đồng chí kia."

"À! Anh đang nói chị dâu hả." Tiểu Uông chợt hiểu ra: "Chị dâu bảo anh về chắc chắn sẽ đánh chết chị ấy, chị ấy chuồn trước rồi."

Lại làm chuyện xấu gì rồi?

Tiểu Uông nhìn anh cười hì hì.

"Cậu cười cái gì."

Tiểu Uông lập tức im miệng, nhưng vẫn nhìn anh.

"Nhìn cái gì vậy."

Tiểu Uông ngáp một cái: "Tan việc tan việc thôi."

Lục Lẫm dọn dẹp xong đồ đạc, đi về, lúc đi ngang qua sảnh lớn, lơ đãng nhìn mình trong gương.

Da đầu anh như muốn nổ tung.

Vết son môi chúm chím, chết tiệt, đang dán trên má trái của anh.

Anh vừa mới mang theo vết son này, làm trò trước mặt lãnh đạo thành phố và đồng nghiệp, nghiêm túc báo cáo lại công việc đã làm hơn nửa năm.

Người phụ nữ này... Muốn chết.

***

Hai ngày sau, trong phòng biên tập của ban tin tức.

"Em không thể viết được bài báo cáo này."

Khương Nghiên đặt ảnh chụp và phần phỏng vấn ngày hôm qua lên mặt bàn Tống Hi Văn.

Tống Hi Văn nhận lấy bản thảo phỏng vấn, lật qua lật lại: "Nghe Vân Thái nói, mọi việc tiến triển rất thuận lợi, tại sao lại không thể viết?"

Khương Nghiên ngồi lên ghế trước mặt anh ta: "Viện dưỡng lão kia, trang thiết bị đầy đủ, nhưng y tá đối xử với các cụ già không tốt."

Tống Hi Văn nhìn Khương Nghiên, cười cười: "Xem ra, bọn họ gặp phải rắc rối rồi."

Khương Nghiên nhíu mày: "Động một tí lại lấy việc không cho ăn cơm để đe dọa các cụ, điều kiện phòng vệ sinh cũng tương đối cũ kĩ, đến khi xem văn nghệ, viện trưởng và y tá ngồi ghế mềm, các cụ ngồi ghế cứng, cửa sổ xây dựng rào sắt, nghe nói là vì đề phòng có người tự sát... Những thứ này đều là tin tức em mới thu nhập trước mắt, sau lưng còn có bao nhiêu, không dám nghĩ tiếp."

Tống Hi Văn đứng dậy, đi đến bên cạnh máy đun nước, dùng cốc giấy đựng nước nóng, đưa đến trước mặt Khương Nghiên trước mặt: "Em muốn điều tra à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!