Trong phòng làm việc, cổng làm lạnh của điều hòa phát ra tiếng vù vù rất nhỏ.
Lục Lẫm ngẩng đầu, phát hiện Khương Nghiên đang nằm sấp trên bàn làm việc của anh, không có việc gì nhìn anh.
Thấy anh nhìn sang, Khương Nghiên cười tít, thích thú, mặt mày vô cùng tươi tắn.
Lục Lẫm biết cô đang nghĩ gì, cười thô tục như vậy.
Anh cúi đầu tiếp tục đọc tài liệu, qua một lát, cảm giác được cô đang đến gần, đi giày, ngồi xuống dựa vào anh.
Một mùi hương trái cây tươi mát tràn vào khoang mũi.
Tim Lục Lẫm không nhịn được rung động.
Anh dịch sang bên cạnh, cố gắng giữ một khoảng cách với cô.
Nhưng anh dịch một tấc, cô liền dịch ba thước, từng bước ép sát.
Khăng khăng muốn ngồi cùng anh, bắp đùi hai người dán lại với nhau.
Lục Lẫm hít sâu, bất đắc dĩ gọi: "Khương Nghiên."
"Vâng?"
Cô chống tay, ngắm say mê, thấy anh đang muốn đứng dậy rời đi, Khương Nghiên kéo cánh tay anh lại: "Anh, em không cử động nữa rồi, ngoan ngoãn rồi mà."
Cô giương ánh mắt cầu khẩn, tội nghiệp.
Lục Lẫm không chịu nổi cô thành như vậy, ngồi về chỗ một lần nữa: "Cô chú ý một chút, đây là phòng làm việc..."
Không đợi anh nói xong, "Cô bé đáng thương" đã trực tiếp vòng tay lên cổ anh, mạnh mẽ hôn lên mặt anh một cái.
"Chụt ~"
Âm thanh vô cùng trong trẻo vang dội.
"Cạch" một tiếng, cửa bị đẩy ra.
Đôi mắt Tiểu Uông to tròn linh lợi, trơ mắt nhìn trên ghế sắt đối diện, Khương Nghiên ôm Lục Lẫm, đôi môi hồng nhuận còn đặt trên mặt anh. Cơ thể hai người kề sát vào nhau, tư thế rất mập mờ.
"Ơ ơ."
Lục Lẫm nhanh chóng đứng dậy, giữ khoảng cách nhất định với phần tử nguy hiểm Khương Nghiên, toàn bộ bực tức đổ lên người Tiểu Uông, nét mặt sa sầm nói: "Đi vào không gõ cửa, cậu có phải là người hay không!"
Tiểu Uông oan ức nức nở: "Cửa không khóa mà."
"Vậy cũng phải gõ cửa." Sắc mặt Lục Lẫm càng thêm khó coi.
Tiểu Uông ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, đứng nghiêm chào: "Báo cáo đội trưởng, tôi không thấy gì cả!"
Lục Lẫm hắng giọng một cái: "Cậu có chuyện gì."
"Cục trưởng Chu nói tổ chức cuộc họp, để đội trưởng Lục chuẩn bị công tác báo cáo tổng kết!"
"Tôi biết rồi."
Lục Lẫm quay đầu lại nhìn Khương Nghiên, cô ngồi ở đó tĩnh tâm, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Lục Lẫm rời đi, Tiểu Uông với Khương Nghiên hai mặt nhìn nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!