Chín giờ sáng, các bạn nhỏ của trường tiểu học Bình Sơn theo thứ tự xếp hàng vào trong sảnh lớn, líu ríu, không khí trong viện dưỡng lão vốn tang tóc, giờ lại tràn ngập sức sống.
Các bạn nhỏ mặc những bộ quần áo xanh xanh đỏ đỏ, trang điểm xinh đẹp, tiếng cười nói vui vẻ vang suốt đường đi.
"Các bạn nhỏ, đến đây nào." Viện trưởng vỗ tay, hướng dẫn các bạn nhỏ đến chỗ đã sắp xếp trên hội trường lớn.
Thật ra hội trường cũng không lớn, khoảng trăm mét vuông, phía trước đang dựng lên một sân khấu nhỏ, hàng ghế đầu của khán phòng là dãy ghế trải vải nhung mềm mại, các hàng còn lại phía sau là dãy ghế cứng.
Vương Hoài Xuân đứng trước sân khấu lắp máy quay, điều chỉnh góc độ quay tốt nhất.
Các bạn nhỏ mặc váy hoa lục tục bước lên sân khấu, giáo viên hướng dẫn các bé chuẩn bị trước khi biểu diễn.
Không lâu sau, các cụ già lần lượt chậm chạp bước vào hội trường, từng người một ngồi xuống ghế.
Phía trước rõ ràng có một hàng ghế mềm, nhưng lại không có một cụ già nào đi lên ngồi, tất cả họ đều chọn hàng ghế cứng đằng sau. Viện trưởng và y tá khá tự giác, ngồi vào hàng ghế mềm bên trên.
Buổi biểu diễn bắt đầu, giáo viên tiểu học trẻ tuổi vỗ tay, tiếng nhạc vui vẻ sinh động vang lên.
"Chim én nhỏ, mặc chiếc váy hoa, mùa xuân hàng năm lại đến đây, tớ hỏi én nhỏ tại sao, én nhỏ nói, vì mùa xuân ở đây đẹp nhất." (1)
Các bạn nhỏ vừa hát vừa múa, chạy đến chạy đi trên sân khấu, năng động như chú chim nhỏ, làm người ta hoa cả mắt.
Thầy Hàng, viện trưởng và y tá, trên mặt mõio người đều ngầm mỉm cười.
Nhưng nhìn lại từng hàng cụ già phía sau, họ nhìn sân khấu, vẻ mặt dại ra, dường như các bạn nhỏ cũng không giúp họ vui lên. Thậm chí còn có cụ già, đầu lệch sang một bên ngủ gà ngủ gật.
Vân Thái chú ý tới mấy ông cụ phờ phạc, cô ấy ghé sát vào Khương Nghiên, thấp giọng nói: "Thật không nể tình, các bạn nhỏ ở trên sân khấu gắng sức biểu diễn, họ lại chẳng phản ứng gì cả."
"Họ không cần cho ai mặt mũi." Khương Nghiên nói: "Đừng quên ý định ban đầu của sự kiện này."
Sau khi tiết mục chấm dứt, mấy ông cụ thậm chí còn không vỗ tay, ngây ngốc nhìn sân khấu.
Tiếng vỗ tay thưa thớt đến từ viện trưởng và y tá, còn có một bộ phận người nhà các bé.
Trong lòng họ tràn đầy vui mừng, nụ cười lan khắp mặt.
Khương Nghiên cảm thấy không khí xung quanh mình có chút nặng nề, những đứa trẻ đầy màu sắc trên sân khấu rữc rỡ, âm thanh chất lượng kém làm đinh tai nhức óc.
Cô xoay người đi ra khỏi hội trường, nhưng lại thấy cuối hành lang cách đó không xa, có dì y tá rất không lễ độ túm chặt lấy tay áo của một cụ già, quấy rầy ông.
"Tôi rất buồn ngủ." Ông cụ mặc bộ quần áo bông màu xám tro, vẻ mặt mệt mỏi, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Mệt rã rời rồi, sáng hôm nay phải dậy quá sớm."
Người y tá gây sự: "Các bạn nhỏ đến đây biểu diễn văn nghệ cho các ông, đó là quan tâm đến các ông, thật sự nghĩ mình là lão phật gia (2) à? Tôi nói cho các ông biết, hôm nay có phóng viên đến, các ông phải vực lại tinh thần cho tôi!"
So với thái độ kịch liệt của ý tá, ông cụ kia lại co ro bên tường, giống như giáo viên đang phê bình học sinh tiểu học.
"Ba giờ sáng nay, các cô đã gọi chúng tôi dậy, tắm, thay quần áo, sửa sang lại giường chiếu, quét dọn vệ sinh, vẫn luôn bận rộn đến bây giờ, còn bắt chúng tôi xem tiết mục của bọn trẻ con." Ông cụ thấp giọng lầm bầm: "Có gì đẹp mắt, tôi muốn về đi ngủ."
"Được thôi, ông dám đi ngủ, hôm nay đừng nghĩ tới việc ăn cơm."
"Muốn ăn cơm, mau cút về xem kỹ tiết mục văn nghệ, đừng làm ầm ĩ lên như bọn thiêu thân, nếu để cho viện trưởng biết, các ông không chịu nổi đâu."
Y tá nhanh chóng thấy được Khương Nghiên, vội vàng thay đổi sắc mặt, cười khanh khách thuyết phục ông cụ: "Kính mời mọi người vào xem văn nghệ ạ."
Mấy ông cụ kêu rên, lại đi vào hội trường.
Khương Nghiên gọi ông cụ lại, nói với y tá: "Các cụ mệt mỏi, muốn về phòng nghỉ ngơi, việc này có được không?"
Y tá biết Khương Nghiên đã nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi của bọn họ, miễn cưỡng nở nụ cười, giải thích: "Ôi chao, hôm nay không phải có các bạn nhỏ đến đây kính lão yêu già sao? Mấy ông già mấy khi được bận rộn, có một số ông cụ ấy mà, cậy già lên mặt rất bướng bỉnh, cô nhìn xem, không phải chúng tôi vì muốn tốt cho các cụ sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!