Còn tấm ảnh kia thì sao...
Mai Tuyết ngồi xếp bằng bên lề con đường cũ hoang vu, chẳng bận tâm xem lề đường có bẩn hay không. Cô chống cằm, phóng tầm mắt nhìn về phía tu viện Tùng Tán Lâm thấp thoáng trong mây mù, im lặng một hồi lâu.
"Cô không đi à?" Phía sau vang lên một giọng phổ thông không mấy chuẩn xác.
Mai Tuyết quay đầu lại. Bên cạnh chiếc mô tô bám đầy bụi đất là một thiếu niên mặc tạng bào nền đỏ, tai trái đeo trang sức vàng đính đá ngọc bích, đôi gò má ửng hồng vì nắng gió cao nguyên.
Lúc này cậu đang nhìn cô, ánh mắt trong trẻo, dáng vẻ có chút bẽn lẽn.
Đây là người chạy việc mà Mai Tuyết tìm được trong cổ thành Độc Khắc Tông. Lúc đó cậu đang đi giao đồ ăn, bị Mai Tuyết gọi lại với giá 50 tệ để chở cô đến đây.
Cũng may gặp được người thông thuộc Shangri
-La, nếu không tấm ảnh này đưa ra, chắc cũng chẳng ai biết góc độ này nằm ở nơi nào.
Mai Tuyết cầm tấm ảnh trong tay lắc lắc, nói: "Không đi nữa, tôi đến đúng nơi rồi."
Thiếu niên người Tạng mím môi: "Con đường này là đường cũ, rất ít xe qua lại."
Mai Tuyết không quan tâm, ngẩng đầu đối diện với nắng gắt, tùy ý nói: "Bạn tôi đang ở trong thành phố."
Cậu thiếu niên mân mê ngón tay nhìn cô một lúc, định nói gì đó nhưng lại có vẻ do dự.
Mai Tuyết xoay người, nắng gắt làm cô chói mắt, cô nhìn vào đôi mắt đen láy của cậu, chân thành cảm ơn: "Cảm ơn cậu đã đưa tôi đến đây."
Cậu bé bẽn lẽn gãi gãi sau gáy, lý nhí đáp không có gì.
Hiếm khi Mai Tuyết gặp được một chàng trai thuần khiết như vậy, cô mỉm cười nhìn cậu: "Cậu tên là gì?"
"Đức Cát Đan Châu."
Tai cậu lập tức đỏ bừng, không dám nhìn Mai Tuyết nữa, cúi đầu, bàn chân di di dưới đất.
Mai Tuyết nói: "Cảm ơn cậu, mau quay về đi."
Đan Châu rốt cuộc cũng leo lên mô tô, quay đầu xe. Trước khi đi còn nhìn cô một cái rồi mới phóng xe đi xa.
Mai Tuyết mỉm cười, quay lại nhìn cung điện uy nghiêm hùng vĩ phía xa.
Cô đến hơi muộn nên không có được tia sáng mờ ảo của bình minh, trông không đẹp bằng trong ảnh.
Mai Tuyết cúi đầu, trong ảnh tu viện Tùng Tán Lâm lững lờ mây trôi, những tia sáng vàng rực xuyên qua làn sương tỏa xuống ngôi chùa, như thần linh giáng thế.
Mặt sau tấm ảnh vẫn là mấy chữ thanh thoát, khí khái: Cầu phúc cho Lí Lí, mong con một đời khỏe mạnh, thuận buồm xuôi gió.
Mai Tuyết giơ tấm ảnh lên, so sánh với tu viện Tùng Tán Lâm ngoài đời thực. Quá khứ và hiện tại đan xen, vật còn người mất.
Rốt cuộc cô cũng đã đến được đây, nơi mà người đã khuất gọi là thiên đường hạ giới. Còn cô, chỉ có thể tìm kiếm chút hơi ấm tình cha từ những món đồ di vật này.
Nắng ngày càng gắt, mặt nước bốc hơi mờ ảo, cỏ dại xung quanh mọc um tùm, tiếng côn trùng kêu râm ran càng làm khung cảnh thêm hoang vắng.
Bụng vang lên một tiếng "ùng ục", Mai Tuyết xoa xoa bụng, cất kỹ tấm ảnh.
Lấy điện thoại ra định gọi điện mới phát hiện ra, cô chưa lưu số của Giản Lê hay Lão Dương, thậm chí phương thức liên lạc cũng không có...
Sao lúc đó không nghĩ đến chuyện xin số họ nhỉ?
Mai Tuyết đặt điện thoại xuống, đổi chân tiếp tục ngồi xếp bằng, vểnh tai nghe ngóng tiếng động trên đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!