Chương 51: Hoàn

Ngày Trần Khác hỏa táng gió rất lớn.

Luồng gió lạnh cao nguyên thổi qua núi tuyết, quét về phía hoang nguyên, thổi qua hồ nước, rồi bay đi tận phương xa.

Cha mẹ Trần Khác nhận được tin đã tức tốc từ Hàng Châu vượt đường xa đến ngay đêm đó. Mẹ Trần ăn mặc sang trọng nhưng cũng không trụ vững khi nhìn thấy thân hình phủ dưới lớp vải trắng, bà khóc nấc rồi quỵ xuống ngay trong nhà xác. Cha Trần có phần uy nghiêm hơn, nhưng đôi mắt cũng đầy những tia máu đỏ.

"Tôi cứ nghĩ bao năm qua thằng Khác chạy đôn chạy đáo khắp nơi là vì ham chơi không chịu làm việc, không ngờ được, thật không ngờ được..."

Cha Trần dìu lấy mẹ Trần, buông một tiếng thở dài trầm mặc, giọng nói khàn đặc đau đớn: "Cái thằng bé ngốc này."

Mẹ Trần nắm chặt lớp vải trắng, nước mắt không sao ngừng lại được, bà muốn lật lên nhìn con lần cuối nhưng lại chẳng có dũng khí. Hồi tháng năm bà còn ép cậu đi xem mắt, hai mẹ con còn vì thế mà cãi nhau không vui.

Không ngờ lần ra đi này lại là lần cuối cùng, họ sẽ mãi mãi không còn được thấy cậu nữa.

"Nghe nói lúc nó đi đang ở trên núi tuyết, chắc là lạnh lắm, lạnh lắm..."

Mai Tuyết đứng tựa vào bức tường ngoài nhà xác, trong tâm trí lướt qua hình ảnh cuối cùng, anh nằm trên tuyết, những mảng máu đỏ tươi nhuộm thẫm lớp tuyết trắng xóa.

Cô cắn chặt môi, nước mắt cứ thế từng giọt lăn dài.

Người của nhà tang lễ đến nhà xác, cha mẹ Trần Khác lầm lũi đi theo. Mẹ Trần bước chân run rẩy, khóc không đứng vững, được cha Trần dìu đi theo sau nhân viên công tác rời khỏi đó.

Đến nhà tang lễ, mẹ Trần rốt cuộc vẫn gặp Trần Khác lần cuối, cậu nằm đó yên bình như đang ngủ, vẫn đeo cặp kính ấy, đôi gò má vì bị băng tuyết vùi lấp mà ánh lên màu xanh tím.

Mẹ Trần gào lên đau đớn, phủ mặt khóc ngất trên sàn nhà. Cha Trần cũng ngồi xổm xuống, tháo kính ra quẹt mạnh hàng lệ.

Mai Tuyết mặc bộ đồ đen, trước ngực cài một đóa hoa trắng đứng nhìn từ xa, gió rất lớn, thổi loạn mái tóc cô.

Cô không dám bước tới nói chuyện với hai người già, Trần Khác là vì cô mà mới chết trên ngọn núi tuyết đó.

Hồi lâu sau, cô quay người rời khỏi nhà tang lễ, từng bước đi ra ngoài.

Đi được một đoạn đường, cô thấy Lão Dương đang ngồi xổm bên lề đường, tay kẹp một điếu thuốc, dưới chân là nửa chai rượu mạnh và một vệt đất ướt đẫm, đôi mắt đỏ húp nhìn đăm đăm vào khoảng không phía sau cô.

Mai Tuyết dừng bước, chợt quay đầu nhìn lại, mấy con đại bàng đang sải cánh giữa tầng không, làn khói trắng theo gió tản mát khắp vùng cao nguyên Thanh Tạng.

Đôi hoa tai vàng nạm ngọc Song Phụng đã được trao trả cho Bảo tàng Bảo vật cung điện Potala, cùng hội ngộ với 18 món văn vật từ 1.300 năm trước của vụ án 212.

Đến đây, toàn bộ sự thật về vụ án 212 sáu năm trước đã được phơi bày hoàn toàn, nguyên nhân cái chết của Triệu Kế Hà được công bố rộng rãi. Trần Khác, Lý Tranh, Lão Dương và số ít những người liên quan còn lại cuối cùng cũng rửa sạch được tiếng xấu trên lưng, kết thúc những năm tháng bôn ba tìm kiếm hộ tống đầy gian khổ.

Ngay sau đó, tin tức về lăng mộ thật của Công chúa Văn Thành được lan truyền ra, núi Đạt Trát được nhà nước cử lượng lớn cảnh lực đến phong tỏa, việc triển khai công tác sau này đã không còn là việc của họ nữa.

Ngày hôm đó trong đường hầm lăng mộ công chúa, phát súng Mai Tuyết b*n r* khiến Từ Hạ Niên tử vong tại chỗ, Ô Trừ và Hạt La đấu với nhau đến mức lưỡng bại câu thương.

Giản Lê và Lão Dương đối phó với đám tay chân mặt đen và tên đầu trọc cũng đầy thương tích trên người.

Còn đám trộm mộ được Từ Hạ Niên đưa tới thì hợp lực phá cánh cửa đá khổng lồ đã đóng lại để chạy trốn ra ngoài, nhưng vừa ra đến hố sụt khổng lồ đã bị đội đặc nhiệm do Đội trưởng Trần mang tới tóm gọn.

Sau khi bắt giữ đám trộm mộ, Đội trưởng Trần dẫn theo một đội nhỏ cảnh sát đặc nhiệm xông vào cung điện dưới lòng đất, bắt giữ Uông Lão Tam và đồng bọn, Ô Trừ bị Hạt La đánh trọng thương không kịp bỏ chạy cũng bị còng tay, chỉ có Hạt La xông vào sâu trong đường hầm, cuối cùng nhảy xuống vực thẳm trước lăng mộ thật của Công chúa.

Khi viện binh đến, Lý Tranh mới không trụ vững được nữa mà ngất đi.

Và chuyến hôn mê này kéo dài đến tận ngày hôm nay vẫn chưa tỉnh.

Mai Tuyết trở lại bệnh viện, từng bước leo lên cầu thang vào phòng bệnh.

Giản Lê thấy gương mặt trắng bệch của cô liền khẽ hỏi: "Trần Khác... đi rồi sao?"

Mai Tuyết gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!