Chương 5: (Vô Đề)

Sau bữa lẩu, cả người đã ấm áp hẳn lên.

Giản Lê, Lão Dương và Trần Khác định đến mấy quán bar nhỏ vào ban đêm để dạo chơi, Đạt Oa Gia Thố đã về phòng, còn Mai Tuyết tự mình ra ngoài tìm cửa hàng quần áo.

Shangri

-La về đêm rất náo nhiệt, tiếng nhạc từ đâu đó truyền đến khắp mọi nơi.

Hàng hóa muôn màu muôn vẻ bày biện trong các cửa tiệm, những cửa hàng chụp ảnh trang phục dân tộc đặc sắc và các món ăn vặt địa phương nằm rải rác trong từng con phố lát đá.

Mai Tuyết đi đi dừng dừng, qua một tiệm bạc Tạng, bỗng thấy một bóng hình màu đỏ thẫm vừa bước ra từ cửa hàng quần áo phía trước, Mai Tuyết nhìn sang.

Chẳng phải anh ta đã về phòng rồi sao?

Mai Tuyết nhìn anh đi xa dần rồi bước vào cửa hàng đó, đó là một đại lý của Hongxing Erke, không chỉ có giày mà còn có đủ loại quần áo.

Mai Tuyết ưng một chiếc áo khoác gió (outdoor jacket) màu xanh quân đội, áo có cả mẫu nam và nữ, mẫu nữ thì nhỏ hơn một chút.

"Mẫu áo khoác này không chỉ giữ ấm mà kiểu dáng và màu sắc đều hợp nhất với mùa này, cô có muốn thử không?" Nhân viên bán hàng đứng bên cạnh giới thiệu.

Mai Tuyết hỏi: "Vị Lạt ma vừa nãy vào đây mua gì vậy?"

Nhân viên mỉm cười: "Vừa khéo chính là mẫu cô đang cầm trên tay đấy ạ."

Mai Tuyết nhướng mày, đặt món đồ trên tay xuống, xoay người lấy một đôi giày leo núi, thêm một chiếc áo khoác gió màu đỏ rực, quần nhanh khô và bộ giữ nhiệt, quét sạch một lượt rồi quay về nhà nghỉ.

Nhà nghỉ yên tĩnh lạ thường, chỉ có ánh đèn ngoài hành lang là sáng. Mấy căn phòng dưới lầu cũng tối om.

Mai Tuyết liếc nhìn rồi lên lầu, mở cửa phòng mình, bước chân định bước vào bỗng khựng lại, hai giây sau cô ném túi quần áo trên tay lên chiếc ghế cạnh cửa.

Ánh đèn từ cửa hắt vào trong phòng, chiếu lên tấm ga giường trắng muốt, bên trên đặt một vật màu xanh quân đội được gấp gọn gàng.

Mai Tuyết l**m đôi môi khô khốc rồi bước vào, giơ tay nhấc vật trên giường lên, đó là một chiếc áo, vẫn là chiếc áo khoác gió mẫu nữ mà cô vừa xem ở cửa hàng ban nãy.

Ngoài cửa có tiếng động, cô quay đầu nhìn ra ngoài, dưới ánh đèn hành lang màu cam vàng là dãy hành lang yên tĩnh, chiếc chuông gió treo dưới mái hiên, ngoài ra không còn gì khác.

Mai Tuyết đặt áo xuống, quay người ra khỏi cửa, đi thẳng đến căn phòng cuối cùng ở tầng dưới. Bàn chân dẫm trên cầu thang gỗ phát ra tiếng kêu "kẽo kẹt".

Cửa sổ căn phòng cuối tầng một tối đen, khe cửa cũng không có ánh sáng, trông như không có người.

Mai Tuyết bước tới đứng trước cửa, giơ tay định gõ, nhưng khi ngón tay vừa chạm vào mặt cửa lạnh lẽo thì cô lại thu lực lại.

Cô hạ tay xuống, khoanh tay tựa vào khung cửa, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.

Cao nguyên là nơi gần bầu trời nhất, ngay cả những ngôi sao cũng sáng và nhiều hơn hẳn so với thành phố.

Trên giá xích đu trong sân có treo một bóng đèn năng lượng mặt trời, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi sân nhỏ và lối lên cầu thang, nhưng lại không soi tới chỗ Mai Tuyết đang đứng.

Gió đêm lào xào, cái lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên. Thời gian chậm rãi kéo dài, màn đêm tịch mịch, căn phòng giống như không có người, nhưng lại càng giống như hai người đang thi xem ai có định lực tốt hơn.

Mai Tuyết đứng bên ngoài rốt cuộc không chịu nổi cái lạnh, cô giơ tay, gõ nhẹ hai tiếng dài hai tiếng ngắn.

Nhiều năm trước, cũng có người sau những giờ bận rộn giữa đêm khuya, đã dùng cách tương tự để vào phòng của một cô gái.

Tiếng gõ cửa mang đầy tính ám chỉ đặc biệt giòn giã trong đêm. Người ngoài cửa là ai, rõ ràng rành mạch.

Tuy nhiên, gõ một hồi lâu vẫn không ai đáp, cửa lại càng không mở, bên trong dường như thực sự không có ai.

Mai Tuyết cười nhạt không thành tiếng, tựa vào khung cửa lấy ra một điếu thuốc, ngậm một điếu trên môi, tiếng bật lửa "tạch" một cái phát ra ánh lửa, đầu thuốc ghé sát vào, thong dong châm lửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!