Chương 48: (Vô Đề)

"Lần sau đừng có mà l* m*ng xông ra ngoài như thế nữa." Lý Tranh nâng lấy mặt cô, "Khoảnh khắc em xuất hiện, tim anh như ngừng đập một nhịp."

Mai Tuyết mím môi: "Lúc đó em không nghĩ được nhiều vậy."

Lý Tranh ôm chặt lấy cô, cũng may không có bất trắc gì xảy ra, nếu không anh cũng không biết mình sẽ làm ra chuyện gì.

"Hạt La đến đây... chỉ để cầu hôn anh thôi sao?"

"Là anh chủ động liên lạc với cô ta, chắc là Ngọc Kinh Tử đã giao thứ đó cho cô ta rồi."

Mai Tuyết hơi lùi lại một chút: "Cho nên cô ta dùng cái đó để uy h**p anh?"

Lý Tranh vòng tay qua eo không để cô rời khỏi hẳn: "Nhưng anh không đồng ý."

Cô trêu chọc: "Đồng ý đi chứ, đỡ cho anh phải phí tâm phí lực cướp lại từ tay cô ta."

Anh đăm đăm nhìn cô, nghiêm túc nói: "Chuyện khác đều được, duy chỉ có chuyện này là không được."

Mai Tuyết đón lấy ánh mắt của anh, chợt nở nụ cười rạng rỡ. Không thể phủ nhận, cô thực sự rất thích sự chừng mực và ý thức về ranh giới của anh, điều này mang lại cho cô cảm giác an toàn cực kỳ mạnh mẽ. Ở bên cạnh anh, cô vĩnh viễn không phải lo âu được mất.

Lý Tranh cũng nhếch môi, kéo cô vào lòng ôm chặt, hồi lâu mới hỏi: "Tối nay còn vẽ tiếp không?"

Mai Tuyết từ trong ngực anh ngẩng đầu lên: "Yên lặng nửa ngày trời mà anh chỉ hỏi em câu này thôi sao?"

Lý Tranh l**m làn môi khô khốc, giơ tay ấn đầu cô tựa vào ngực mình, không nhìn vào đôi mắt hạnh long lanh kia nữa.

"Anh đã do dự rất lâu..."

"Mẹ em nói đúng, là đàn ông thì nên có một công việc ổn định, đàng hoàng. Huống hồ trong tay anh vẫn còn chuyện chưa làm xong, thậm chí có thể sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian."

"Tiền đồ chưa rõ, nguy hiểm cũng chưa biết trước, em lúc này đi theo anh sẽ phải chịu nhiều khổ cực."

Mai Tuyết nói: "Em không sợ chịu khổ."

Anh ôm cô, giọng nói gian nan: "Nhưng anh sợ em phải chịu khổ khi đi theo anh."

"Anh đã do dự rất lâu, nhưng cũng không cưỡng lại được khoảnh khắc đi ngang qua cửa hàng trang sức nhìn thấy chiếc nhẫn đó, lúc ấy nhất thời bốc đồng mua xuống, về đến nhà lại thẹn thùng không dám lấy ra, cũng không biết phải nói với em thế nào."

"Đã từng nghĩ sẽ lén đeo vào tay em, cũng từng nghĩ sẽ ra ngoài bố trí sân bãi một chút... nghĩ rất nhiều, rất nhiều."

"Nhưng anh chưa từng quên một điều, hiện tại anh vẫn chưa thể cho em một tương lai ổn định, cho nên anh chỉ có thể đặt nó trong ngăn kéo của em."

Mai Tuyết nói: "Em rất ít khi mở cái ngăn kéo đó."

Đồ đạc của cô cơ bản đều bày trên mặt bàn, trong ngăn kéo rất ít khi để đồ.

"Anh biết." Anh nói.

Chính vì biết nên anh mới chọn đặt ở đó, coi như giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của một người đàn ông.

Mai Tuyết thu tay lại, m*n tr*n cằm anh, đối diện với ánh mắt anh, nghiêm túc nói: "Lý Tranh, em không cần biết tiền lộ ra sao, nhưng anh đã đồng ý lời cầu hôn của em, anh nhất định phải làm chú rể của em."

Lý Tranh kéo tay cô nắm gọn trong lòng bàn tay mình, rũ mắt nhìn cô đăm đăm. Mai Tuyết nhìn lại, thấy được sự lưỡng lự không yên trong mắt anh.

Bất kể là anh của thời niên thiếu trương dương hay anh sau khi gặp lại, Mai Tuyết rất ít khi thấy anh do dự hay băn khoăn. Trong lòng cô, anh luôn là người có mục tiêu và làm việc dứt khoát. Ngay cả khi nhiệm vụ hộ tống thất bại, anh vẫn kiên định.

Cô đưa tay nâng lấy mặt anh, chiếc nhẫn lóe lên những tia sáng nhỏ vụn, cô chợt nói: "Lý Tranh, ngày mai chúng ta về quán trọ Tuyết Sơn."

Đó là địa bàn của anh, ở nơi đó anh sẽ có đủ sự tự tin để đón nhận hành trình cuộc đời đầy ẩn số sắp tới cùng cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!