Chương 43: (Vô Đề)

Bữa tối là đồ đặt mang về, Lý Tranh gọi hai suất cơm thịt xào phủ sốt, đặt điện thoại xuống rồi vào phòng vệ sinh trước.

Mai Tuyết lo lắng cho vết thương của anh, tùy ý mặc đại một chiếc áo thun của anh rồi đi theo vào.

Cô không để anh tắm dưới vòi sen, may mà ở đây vẫn còn một cái chậu nhựa. Mai Tuyết rửa sạch chậu, hứng một chậu nước nóng, gỡ chiếc khăn lông đã khô khốc treo trên tường xuống ngâm vào nước.

Lý Tranh đứng bên cạnh tựa vào tường, chân trái bị thương hơi co lại, lặng lẽ nhìn cô làm những việc này một cách không mấy thuần thục.

Giống như trong một gia đình bình thường, người chồng bị thương, người vợ bận rộn bên cạnh. Đó là giấc mơ về khói bếp ấm áp và thu hút nhất. Anh từng nghĩ đời mình phiêu bạt khắp nơi, sống những ngày nay đây mai đó, chưa từng nghĩ đến tương lai, cũng chưa từng nghĩ đến lúc cuối đời sẽ là quang cảnh như thế nào.

Gió hoang nguyên, mưa hẻm núi tạo nên một con người thô ráp và hoang dã, cứ ngỡ cả đời sẽ cứ thế mà sống tạm bợ qua ngày, không ngờ lại có một ngày ấm áp đến thế.

Cuộc đời này, gặp được một cô gái tốt như vậy là đủ rồi. Xứng đáng để anh yêu cô bấy nhiêu năm.

Mai Tuyết vắt khô khăn lông, ngước mắt lên thấy anh đang nhìn mình chăm chú. Ánh hoàng hôn xuyên qua khe cửa chớp chiếu vào, hắt lên khuôn mặt anh vô cùng dịu dàng.

Cô bước tới, đưa khăn cho anh: "Nhìn em như thế làm gì?"

Lý Tranh đón lấy khăn, thuận tay kéo cô vào lòng ôm chặt, nghiêng đầu hôn nhẹ lên cổ cô, thấp giọng nói: "Đẹp lắm."

Mai Tuyết mỉm cười, giơ tay ôm lấy cơ thể anh.

Đó là một cái ôm nguyên thủy nhất, da thịt kề sát, nhịp đập trái tim đồng điệu. Mai Tuyết lắng nghe tiếng tim anh đập, bỗng nhiên cảm kích vận mệnh. Khởi đầu là anh, sau này cũng là anh, cuộc đời này từng có lúc chia ly ngắn ngủi nhưng anh vẫn luôn là người cô yêu nhất.

Lặng lẽ ôm nhau vài phút, khi ánh sáng dần biến mất trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp, anh mới buông cô ra, lau người qua loa.

Lau xong anh không đưa khăn cho cô mà đi điều chỉnh nước vòi sen, chỉnh đến khi nước ấm mới đẩy cô vào. Mai Tuyết quay đầu, mở to mắt ngăn cản: "Anh đừng có vào, vết thương không được chạm nước đâu."

Lý Tranh lùi lại phía không bị nước xối tới, giặt lại khăn một lần nữa, vắt khô, cúi người lau đi "người anh em" vừa mới cày cấy xong trên đất.

Mai Tuyết nhanh chóng quay đi không nhìn anh nữa, giơ tay dụi dụi chóp mũi, khẽ ho một tiếng. Làm gì có ai cứ huỵch toẹt ra, chẳng kiêng dè chút nào như thế.

Lý Tranh vừa lau người vừa ngước mắt nhìn qua, ánh mắt lưu luyến theo dòng nước chảy xuống càng lúc càng thâm thâm u u. Thấy dòng máu nóng trong người lại bắt đầu rục rịch, anh mới dời tầm mắt đi, rũ mắt nhìn qua hai vết thương trên ngực, một trên một dưới đối xứng nhau, trên chân trái cũng có một chỗ. Những vết thương lớn nhỏ này đều định sẵn là trong vài ngày tới anh không thể tùy ý dùng sức được.

Chuông điện thoại vang lên trên giường lớn, Mai Tuyết nhanh chóng tắm xong. Cô không gội đầu, chỉ dội qua người nên cũng nhanh, khoác khăn tắm vào rồi ra khỏi phòng trước để nghe điện thoại.

Anh shipper nói đã giao đến dưới lầu, không lên lầu được nên bảo cô xuống lấy. Mai Tuyết mặc quần áo xong xuống lầu lấy đồ, hiếm thấy lại gặp Đan Chu lần nữa. Hai người nhìn nhau trân trân, Mai Tuyết vạn phần không hiểu: "Sao đâu cũng thấy cậu thế?"

Gò má Đan Chu ửng đỏ, tai trái đeo chuỗi hoa tai vàng nạm ngọc lục bảo mà cô đã trả lại, mặc một bộ áo bào dài màu nâu. Cậu đưa đồ ăn cho cô: "Chị Mai Tuyết, thật khéo, lại gặp nhau rồi."

Mai Tuyết đón lấy đồ: "Chẳng phải cậu đang ở Ba Mật sao?"

Đan Chu gãi gãi đầu, đôi mắt trong trẻo nhìn cô, vài giây sau lại cúi xuống: "Em... em ở Ba Mật bị khiếu nại mấy lần rồi, nghĩ bụng nên đến Lhasa thử vận may xem sao."

Mai Tuyết im lặng một lát, chỉ vào quần áo của cậu: "Chẳng phải các cậu nên có đồng phục chuyên dụng sao?" Cái màu vàng chóe đó, đi đâu cũng nổi bật.

Đan Chu mím môi: "Em không muốn mặc bộ đó."

"Cho nên cậu bị khiếu nại à."

Đan Chu lại gãi đầu: "Chị Mai Tuyết chị ăn cơm trước đi." Nói xong cậu quay người đi về phía mô tô, trước khi lên xe lại quay đầu lại, dè dặt hỏi: "Chị ở Lhasa lâu không?"

Mai Tuyết lắc đầu: "Qua hai ngày nữa là đi rồi."

"Ồ." Đan Chu có chút thất vọng, khựng lại rồi móc điện thoại ra, ngượng nghịu nói: "Vậy hoan nghênh chị lần sau lại tới, lúc đó liên lạc với em..." Cậu đưa mã QR WeChat ra.

Mai Tuyết nhìn dáng vẻ không dám ngẩng đầu của cậu, bật cười bất lực, lấy điện thoại ra quét kết bạn.

Đan Chu cất điện thoại, ngước mắt nhìn cô lần nữa. Ánh đèn trước cửa chiếu xuống, cô khoác chiếc áo khoác leo núi màu đen rộng thùng thình, khuôn mặt trắng nõn trong đêm tối đặc biệt dịu dàng. Đan Chu không dám nhìn thêm, chào tạm biệt một tiếng rồi lên mô tô phóng đi thật nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!