Đêm sâu thẳm, gió đêm yên tĩnh.
Lý Tranh đặt tay trên vòng eo mềm mại, mắt khép hờ, lặng lẽ suy nghĩ sự đời. Người trong lòng vẫn chưa ngủ, ban ngày anh ngủ nhiều rồi nên lúc này cũng chẳng có chút ý vị buồn ngủ nào.
Mai Tuyết vân vê vạt áo anh, đã lâu không nghe thấy tiếng anh, cô lặng lẽ luồn tay qua ôm chặt lấy cơ thể anh, gọi khẽ: "Lý Tranh?"
Hơi thở anh đều đặn, không đáp lại, ra vẻ như đã ngủ say.
Cô bèn nhích người lên một chút, gối đầu vào hõm vai anh, mím môi: "Bình thường em không phải thế này đâu, chỉ là lần này... có anh ở bên cạnh, em cứ không tự chủ được mà bắt đầu vô lý lấy lòng, em cũng không muốn vậy, nhưng em không khống chế được bản thân mình. Em chỉ là muốn anh dỗ dành em một chút, muốn anh quan tâm đến em thêm một chút..."
Cô thấp giọng nói: "Có phải em bị bệnh rồi không?"
Làm gì có ai làm bộ làm tịch để đòi người khác quan tâm như thế chứ. Không bị ghét bỏ đã là tốt lắm rồi, còn mong quan tâm...
Bây giờ hồi tưởng lại, ở trước mặt anh lặp đi lặp lại mấy câu nói đó, cứ bám lấy một chuyện mà nói mãi, đúng là ngoan cố không chịu nghe ai, bướng bỉnh như một con trâu già, kéo cũng không kéo lại được.
Đêm rất tĩnh mịch, tĩnh đến mức tiếng gió vù vù ngoài cửa sổ cũng thật rõ ràng, tĩnh đến mức cả phòng bệnh sáng sủa như ban ngày vậy.
Cô càng không ngủ được.
"Nếu em cứ cố chấp tiếp đi, có phải chúng ta thực sự sẽ không có tương lai không? Dẫu sao lòng bao dung của một người cũng có hạn. Nhưng trạng thái cảm xúc này của em, sau này phải làm sao đây?"
Càng nói trong lòng càng phát bất an, Mai Tuyết chống người dậy một chút, dưới ánh đêm sáng rõ nhìn ngắm gò má với đường nét cứng cỏi của anh, cô ghé sát lại hôn lên mặt anh, rồi từng chút một trượt qua áp lên làn môi.
Môi chạm môi, hơi thở đều là mùi hương quen thuộc, vành mắt cô bỗng chốc đỏ hoe.
"Anh sẽ mãi mãi yêu em chứ?"
Hỏi xong lại thấy nực cười, anh ngủ rồi sao mà biết được. Cô định nói cô sẽ mãi mãi yêu anh, thì bên tai lại vang lên một giọng nói trầm thấp.
"Anh sẽ."
Trong đầu như nổ tung một tia sáng, Mai Tuyết hoảng hốt định rời khỏi người anh thì một cánh tay lực lưỡng đã vòng qua vai cô, nhấn cô nằm xuống lại.
Cô áp sát trong lòng anh, cố sức chớp mắt, lầm bầm: "Anh chưa ngủ à?"
Lý Tranh hôn lấy cô: "Bấy nhiêu năm nay còn chưa đủ chứng minh sao?"
Mai Tuyết ngây ra: "Chứng minh cái gì?"
Anh như trừng phạt mà m*t mạnh đầu lưỡi cô, cuống lưỡi Mai Tuyết đau nhói, cô r*n r* một tiếng, giơ tay chống lên lồng ngực anh.
Lý Tranh nắm lấy cổ tay cô ấn xuống, xoay người một cái, cô liền bị anh đè dưới thân. Cơ thể cả hai dán chặt vào nhau không một kẽ hở, lực đạo của nụ hôn không hề giảm bớt mà trái lại càng thêm sâu đậm.
Đầu Mai Tuyết lún sâu vào gối, ngón tay bấu chặt lên phần eo lưng lõm xuống của anh. Eo của anh thực tế rất săn chắc, dùng thuật ngữ chuyên môn thì chính là "eo công cẩu" thường thấy trong truyện tranh, cũng là điểm phát lực.
Vừa rồi chính là cái eo này đang phát lực phải không... Trong lúc đại não dần thiếu oxy, trong đầu cô không tự chủ được mà hiện lên những hình ảnh đó, tình không tự kìm được mà ôm chặt lấy cơ thể anh.
Nhiệt độ trong phòng bệnh vắng lặng dần tăng cao, đi kèm với những sợi hơi nước mờ ảo.
Anh tách ra một chút, Mai Tuyết th* d*c hít lấy không khí trong lành. Anh thế này đâu giống dáng vẻ bị đánh thức, rõ ràng là nãy giờ chưa hề ngủ.
Mai Tuyết thấy xấu hổ vì những lời vừa nói, cảm giác như bị l*t s*ch lớp ngụy trang giống như cởi bỏ quần áo vậy, khiến cô không ngẩng đầu lên nổi.
Anh không nói nhiều lời dư thừa, chỉ cúi đầu xuống hôn cô lần nữa. Lần này dịu dàng hơn nhiều, từng chút một l**m láp qua làn môi, dịu dàng quấn lấy đầu lưỡi, dịu dàng m*t mát.
Dịu dàng đến mức cô cứ ngỡ như mình đang ngâm mình trong dòng suối nước nóng ấm áp nào đó. Sự ấm áp vô biên bao bọc lấy cô, những cảm xúc bất ổn, tiêu cực, nhạy cảm, cố chấp kia thảy đều tan chảy trong nụ hôn này.
Trong nụ hôn dịu dàng này, cô đã hiểu được ý nghĩa câu nói vừa rồi của anh. Bấy nhiêu năm nay, bản truyện tranh Q
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!