Chương 40: (Vô Đề)

Lý Tranh mở mắt, bụi bặm vương trên hàng lông mi dài của anh.

"Anh có sao không? Bị bắn trúng chỗ nào?" Cô đưa tay vừa chạm vào áo anh, lòng bàn tay đã bị máu đặc quánh dính đầy.

"Anh... không sao."

Mai Tuyết nước mắt rơi từng hạt, "Anh ngốc à, bảo anh đi sao anh không đi!"

Lý Tranh th* d*c mấy hơi, "Đồ vật có thể tìm lại được, nhưng một khi em đi theo ông ta, sẽ mãi mãi không trở về được nữa."

Mai Tuyết nghẹn ngào: "Em sẽ quay lại tìm anh mà, em nhất định sẽ có cách quay lại. Các anh đã tìm lâu như vậy, mạo hiểm lớn như vậy, chỉ còn lại đoạn đường cuối cùng thôi..."

"Anh Tranh!" Trần Khác từ trên xe phi thân xuống, nhìn thấy máu đầy người anh liền lập tức lao tới, cẩn thận cởi áo anh ra kiểm tra. Viên đạn bắn chệch rồi, trúng vào dưới xương sườn, may sao không trúng tim.

Cậu ta thở phào một hơi. Một người đàn ông mặc quân phục đặc chiến màu đen chạy lại gần.

Trần Khác ngước mắt gọi một tiếng: "Đội trưởng Trần."

Đội trưởng Trần vẫy tay về phía xa, một chiếc cáng thương được khiêng tới.

Lão Dương tập tễnh đi theo sau bọn họ, lo lắng nhìn: "Không sao chứ?"

"Không nghiêm trọng." Trần Khác và đội trưởng Trần nhấc Lý Tranh đặt lên cáng.

Rất nhanh, mấy chiếc xe việt dã rời khỏi nơi này. Gió thổi qua vùng hoang nguyên tĩnh lặng, để lại mấy lằn bánh xe và những vệt máu đỏ tươi.

Mặt trời lặn sau núi, ánh hoàng hôn buông xuống đỉnh núi, hào quang vàng rực từ ngoài cửa sổ chiếu vào phòng bệnh.

Người nằm trên giường chậm rãi mở mắt, Mai Tuyết ghé sát lại: "Tỉnh rồi."

Lý Tranh chớp chớp mắt, muốn ngồi dậy, Mai Tuyết nhẹ nhàng đè anh lại: "Nằm yên đi, vừa mới lấy viên đạn ra cho anh xong, mất khá nhiều máu đấy."

Lý Tranh liền không động đậy nữa. Mai Tuyết đứng dậy rót cho anh ly nước, ngồi bên giường tay đỡ lấy đầu anh, đút từng chút nước một.

Uống nước xong, Lý Tranh đưa tay ra khỏi chăn nắm lấy bàn tay đang tựa bên giường của cô.

Mai Tuyết đặt ly nước xuống, cúi đầu im lặng.

"Sao thế?" Giọng anh có chút khàn đặc.

Mai Tuyết lắc đầu không nói gì, phòng bệnh yên tĩnh lại có thể nghe thấy tiếng bước chân người qua lại trên hành lang.

Lý Tranh nhìn nghiêng khuôn mặt cô, năm ngón tay chậm rãi len vào kẽ tay cô rồi nắm chặt lấy.

Mai Tuyết khẽ vùng vẫy, anh dùng sức nắm chặt hơn, không để cô thoát ra.

"Đồ bị bọn họ mang đi rồi. Cảnh sát đi truy bắt không tóm được Ngọc Kinh Tử, ông ta và Ô Trừ... trốn thoát rồi."

"Không sao." Lý Tranh nói, "Sớm muộn gì cũng tìm lại được thôi."

Mai Tuyết mím môi, từ từ xoay mắt nhìn vào mắt anh: "Anh không trách em sao?"

"Trách em làm gì? Đây vốn dĩ là chuyện giữa anh và ông ta."

Mai Tuyết lắc đầu, "Là em đã dẫn ông ta tới."

Lý Tranh bóp nhẹ lòng bàn tay cô, "Đừng có chuyện gì cũng ôm hết vào mình."

Không phải là ôm vào mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!