Trần Khác vào phòng còn chưa kịp nghỉ ngơi đã đặt máy tính lên chiếc bàn đơn duy nhất rồi bắt đầu gõ mã code. Lý Tranh bước tới đặt cho anh một chai nước khoáng.
Từ Hạ Niên vào phòng sau cùng, ông đưa mắt đảo quanh một lượt: nhà vệ sinh trống không, trong phòng cũng không thấy vali của cô. Ông quay đầu hỏi: "Mai Tuyết đâu?"
Lão Dương ngẩng đầu nhìn quanh, lúc này mới sực tỉnh: "Phải rồi, sao không thấy cô ấy đâu nhỉ?"
Lý Tranh ngồi vào chiếc ghế tựa sát tường, châm một điếu thuốc rồi im lặng. Từ Hạ Niên ném cái nhìn về phía anh, khẽ nhíu mày.
Nhận thấy bầu không khí bất ổn, Giản Lê ướm lời hỏi: "Cãi nhau à?"
Lý Tranh không đáp, chỉ rít một hơi thuốc.
Giản Lê liếc nhìn vẻ mặt không vui của anh, hả hê nói: "Tôi đã bảo kiểu gì hai người cũng cãi nhau mà."
Từ Hạ Niên hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Giản Lê khoanh tay ngồi xuống giường, thuật lại ngắn gọn chuyện hôm trước ở nhà trọ cô thấy Lý Tranh và Hạt La trò chuyện thân mật, lôi lôi kéo kéo bị Mai Tuyết bắt gặp.
Từ Hạ Niên nhìn Lý Tranh: "Nếu anh đã thân thiết với Hạt La như vậy thì không nên gieo hy vọng cho A Tuyết, bắt cá hai tay là kiểu gì?"
Giản Lê ngạc nhiên: "Viện trưởng Từ, ngài cũng biết Hạt La sao?"
Từ Hạ Niên đáp: "Người trong ngành chúng tôi cơ bản đều biết. Nếu không vì cô ta, tốc độ thất thoát văn vật trong nước đã không nhanh đến thế." Ông liếc nhìn Lý Tranh với vẻ khinh miệt lộ liễu, "Vậy mà còn dây dưa với loại người đó."
Lý Tranh vẫn im lặng hút thuốc. Lão Dương nhìn ngó xung quanh rồi khẽ giật áo Giản Lê, ra hiệu cho cô đừng nói nữa.
Từ Hạ Niên liếc Lý Tranh một cái sau cùng với ánh mắt đầy ẩn ý, vừa định quay người rời đi thì Trần Khác đột nhiên lên tiếng: "Tôi đã xâm nhập được vào camera an ninh của các cửa tiệm rồi."
Cả ba người lập tức xúm lại nhìn màn hình. Bước chân của Từ Hạ Niên cũng khựng lại, một lát sau ông tiến lên quan sát.
Trên màn hình chia làm bốn khung hình giám sát, từng chiếc xe lướt qua. Khung hình thứ tư là camera của một khách sạn, có ít nhất sáu chiếc SUV cùng loại với chiếc màu đen đang đỗ một chỗ. Từng cánh cửa xe mở ra, rất nhiều gã đàn ông vạm vỡ bước xuống, trong đó có cả người nước ngoài.
Cả ba người nín thở trong giây lát.
Sao lại đông người thế này?
Phía sau vẫn còn những chiếc SUV đen khác đang tấp vào.
Lão Dương hít một hơi sâu: "Đám bên phía Đội trưởng Trần không lẽ lại đuổi theo chúng ta rồi chứ? Dù sao giờ cũng chỉ có một con đường."
Trần Khác cầm điện thoại lên xem, vừa lắc đầu thì điện thoại rung lên có tin nhắn đến. Xem xong, anh thở phào nói: "Đội trưởng Trần đã gửi yêu cầu chi viện tới cảnh sát đặc nhiệm Lâm Chi, bên đó sẽ cử người hỗ trợ chúng ta."
Lão Dương phấn chấn hẳn lên: "Có người tới tiếp ứng sao?"
Trần Khác nhìn thông tin, cũng lộ vẻ vui mừng: "Họ sẽ tới tiếp ứng chúng ta ở khu vực sông Phách Long Tạng Bố."
Vẻ mặt Lý Tranh giãn ra đôi chút. Từ Hạ Niên cụp mi, cũng nói một câu "Thế thì tốt quá", rồi ánh mắt ông chạm phải ánh nhìn của Lý Tranh. Vài giây sau, Lý Tranh là người dời mắt đi trước.
Giản Lê trầm tư một lát: "Ngày mai vẫn theo kế hoạch cũ, chúng ta chia làm hai ngã. Tôi và Lão Dương sẽ cải trang đi trước để thu hút phần lớn hỏa lực," cô quay sang Lý Tranh, "anh và Mai Tuyết cũng cải trang rồi theo sau."
Nói là làm, cô đứng bật dậy hỏi: "Mai Tuyết ở phòng nào? Tôi qua mượn cô ấy bộ quần áo."
Đây là chiêu "Kim thiền thoát xác" mà cô học được từ Mai Tuyết hồi sáng. Dù đã dùng qua nhưng chỉ cần thu hút được một phần hỏa lực thì vẫn tốt hơn là bị bao vây toàn bộ.
Lý Tranh đọc số phòng, nhưng khi nhắc đến Mai Tuyết, sắc mặt anh lại trầm xuống. Giản Lê sải bước ra cửa, quan sát hành lang rồi đi về phía căn phòng được chỉ định, giơ tay gõ cửa.
Từ Hạ Niên đi theo sau cô, Giản Lê khẽ liếc nhìn ông một cái. Cánh cửa phía trước mở ra, Mai Tuyết với vẻ mặt phiền muộn kéo cửa, Giản Lê nhìn cô cười khẽ: "Làm sao thế, sao lại bực bội vậy?"
Mai Tuyết thu lại cảm xúc, mời hai người vào phòng, cô cười gượng gạo với Giản Lê rồi nhìn sang Từ Hạ Niên: "Chú Từ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!