Chương 33: (Vô Đề)

"Ở Mang Khang đã bảo đi cùng bọn này rồi, em cứ nhất quyết không chịu..." Lục Nhiên vừa nói vừa rút hai chai nước đưa ra ghế sau, nhưng mắt vẫn dán chặt vào Mai Tuyết, gương mặt rạng rỡ nụ cười.

Mai Tuyết tựa vào lưng ghế, hờ hững nhìn anh ta, không nhận nước. Lý Tranh một tay chống lên bậu cửa sổ, ngồi bệ vệ nhìn ra ngoài, đến đầu cũng chẳng thèm quay lại.

Lục Nhiên tự thấy mất mặt: "Không uống thì thôi. Dù sao cũng quen biết bao lâu nay, em vẫn chẳng nể mặt ai bao giờ." Anh ta cất chai nước, không nhịn được hỏi: "Không phải có xe sao? Sao lại sa sút đến mức phải đi ghép xe thế này?"

Mai Tuyết: "Gặp cướp."

"Em coi tôi là đứa trẻ lên ba à?" Lục Nhiên quay đầu lại, "Thời đại này làm gì còn cướp, tìm cái cớ cũng hời hợt quá, tôi thật là..."

Mai Tuyết đảo mắt khinh bỉ.

Chiếc xe đột ngột rẽ ngoặt, cả nhóm người nghiêng hẳn sang trái. Mai Tuyết cũng lao về phía cửa xe, Lý Tranh nhanh tay kéo cô lại giữ vững, bàn tay đặt trên eo cô rồi không rời ra nữa. Tiếng phanh rít lên chói tai, chiếc G

-Class vừa vượt qua một khúc cua gấp.

Lục Nhiên bị quăng trở lại ghế, Trần Kỳ đang lái xe cũng bị dọa cho khiếp vía, run rẩy nói: "Sắp vào khúc cua 72 tầng dốc sông Nộ Giang rồi, tôi chưa lái đoạn này bao giờ, Nhiên ca hay là anh lái đi?"

Lục Nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, trên sườn núi đối diện là một con rồng bạc ngoằn ngoèo uốn lượn. Quả không hổ danh là đoạn đường nguy hiểm nhất tuyến Xuyên Tạng với 99 khúc cua tay áo.

Lục Nhiên lần này đi tuyến Xuyên Tạng chính là muốn thử thách xem đoạn đường được mệnh danh là kinh hoàng này thực sự đáng sợ đến mức nào. Anh ta nheo mắt, ánh lửa chinh phục bùng lên: "Qua sông Nộ Giang xong để tôi lái."

Trần Kỳ vâng một tiếng rồi tiếp tục chạy. Lục Nhiên cúi đầu hí hoáy một lúc, Trần Kỳ tấp xe vào lề, một chiếc flycam được đặt xuống đất. Tiếng động cơ vo ve vang lên, lát sau, flycam bay vút ra xa.

Ánh mắt Mai Tuyết dõi theo chiếc flycam đang bay đi. Lục Nhiên quay lại xe, thấy cô đang nhìn, anh ta nhướng mày đầy đắc ý. Vừa định mở miệng nói chuyện thì thấy cánh tay đang siết chặt eo cô, lời nói nghẹn lại, anh ta liếc nhìn Lý Tranh.

Người đàn ông kia cũng đang nhìn chiếc flycam ngoài cửa sổ, thần sắc thản nhiên. Đã đi du lịch thì ai chẳng thích mấy món đồ chơi này. Lục Nhiên cố tình hỏi: "Mai Tuyết, muốn xem cảnh quay từ flycam không?"

Mai Tuyết thu hồi tầm mắt, lạnh nhạt liếc anh ta một cái. Vừa định từ chối thì bàn tay trên eo khẽ bóp nhẹ, cô khựng lại, ánh mắt nhìn flycam sáng lên một chút: "Được thôi."

Lục Nhiên đắc ý nhìn Lý Tranh, đưa bộ điều khiển và điện thoại cho cô, dạy cô cách sử dụng. Sau khi nghe qua một lượt, Mai Tuyết đẩy cần gạt, flycam bắt đầu bay lên cao.

"Khá đấy." Lục Nhiên tán thưởng nhìn Mai Tuyết.

Mai Tuyết điều khiển khoảng cách bay, nói: "Tôi dùng thử một lát." Lục Nhiên đương nhiên không phản đối, rộng rãi để cô chơi. Đợi anh ta quay đi nghịch điện thoại, Lý Tranh khẽ nghiêng đầu nhìn vào màn hình trên tay Mai Tuyết.

Mai Tuyết liếc nhìn Lục Nhiên một cái, flycam bắt đầu bay ra xa, từ mặt cầu dưới chân núi đi lên, men theo quốc lộ leo cao dần. Trên màn hình lướt qua những hẻm núi, những khúc cua và từng chiếc xe. Bất chợt, Mai Tuyết dừng lại, phóng to hình ảnh, huých nhẹ vào cánh tay bên cạnh.

Lý Tranh rũ mắt nhìn ba chiếc xe nối đuôi nhau trên màn hình, quả nhiên là hai trong số những chiếc đã chặn đường họ sáng nay.

Mai Tuyết đẩy cần gạt, flycam bám theo ba chiếc xe đó. Tốc độ của chúng rất nhanh, chỉ vài phút sau đã qua đèo Ye La, biến mất trên quốc lộ. Cô ngước mắt nhìn Lý Tranh, thần sắc có chút đắc ý nhỏ nhoi. Lý Tranh nhìn lại, hình bóng cô phản chiếu trong đáy mắt anh. Anh rút tay khỏi eo cô, nắm lấy bàn tay cô.

Anh lấy điện thoại ra, mở phần mềm định vị, thấy chấm đỏ trên bản đồ đã vào tới Bát Túc. Ngón tay khẽ chạm, anh gửi ảnh chụp màn hình cho Trần Khác, kèm theo vài dòng thông báo tình hình.

Mai Tuyết thu hồi flycam trả lại cho Lục Nhiên. Điện thoại reo lên, cô liếc nhìn, hơi nhíu mày rồi vẫn bắt máy: "Chú Từ."

Tai Lục Nhiên khẽ động, mắt vẫn dán vào màn hình nhưng trong đầu lại thoáng qua lời cảnh báo của "chú Từ" này từ rất lâu về trước. Lúc đó còn trẻ, lòng tự trọng của chàng trai trẻ được coi trọng hơn tất thảy, nhất là người sinh ra trong gia đình như anh ta. Chỉ vì vài câu khích bác mà anh ta đã cắt đứt liên lạc với Mai Tuyết. Sau này nghĩ lại có chút hối hận, nhưng khi quay lại tìm thì bên cạnh cô đã có người khác...

"Vẫn chưa đến Bát Túc ạ." Mai Tuyết đáp.

Từ Hạ Niên ngạc nhiên: "Chẳng phải các cháu đã lên đường từ sớm sao?"

Mai Tuyết: "Không ạ, bọn cháu nán lại Tả Cống một chút."

Từ Hạ Niên chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng của Trần Khác: "Anh Tranh chơi bài 'kim thiền thoát xác', người ở lại Tả Cống còn để bọn chúng đuổi theo xe không. Bọn chúng tuyệt đối không ngờ người cần tìm vẫn ở phía sau."

"Cách hay đấy." Từ Hạ Niên nói, "Mai Tuyết, cháu thông minh nhiều mẹo, kiểu gì cũng có cách. Nhưng nhớ phải chú ý an toàn. Đúng rồi, gửi biển số xe các cháu đang đi nhờ cho chú, đừng để gặp phải xe dù."

"Không phải xe dù đâu ạ." Mai Tuyết nói, "Tình cờ gặp lại đàn anh nên đi cùng họ luôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!