Sau khi rời khỏi Mang Khang, chiếc xe việt dã rẽ vào quốc lộ 318. Huyện lỵ dần bị bỏ lại xa phía sau, hai bên đường hiện ra một vùng thảo nguyên bao la bát ngát. Thảm cỏ xanh mướt, từng đàn cừu non chạy tung tăng trên sườn núi.
Lý Tranh nhìn sang Mai Tuyết: "Lúc nãy bị đâm có đau không?"
Mai Tuyết xoa xoa bả vai: "Cũng ổn."
Lý Tranh nói: "Ô Trừ chưa chết, chặng đường tiếp theo sẽ cực kỳ nguy hiểm."
Mai Tuyết hỏi: "Trước đây các anh cũng luôn như thế này sao?"
"Ừm." Lý Tranh đáp, "Nhưng lần này sẽ nguy hiểm hơn."
Mai Tuyết định hỏi gì đó nhưng lại thôi. Cô không cần biết quá nhiều, chỉ cần biết anh đang làm việc chính nghĩa, cô chỉ việc đi theo anh là đủ.
Lý Tranh liếc nhìn cô một cái, thấy sắc mặt cô hơi trắng bệch, anh buông một tay xuống nắm lấy tay cô: "Có muốn uống chút thực phẩm chức năng Hồng Cảnh Thiên không?" (Chống sốc độ cao).
Mai Tuyết nắm chặt tay anh: "Vẫn ổn, ở đây cao bao nhiêu?"
"Bốn nghìn mét đổ lên." Lý Tranh hất cằm về phía trước, "Phía trước là núi La Ô, bốn nghìn ba trăm mét."
Mai Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, thu vào tầm mắt một màu xanh mướt, xa hơn nữa là những ngọn núi cao chập chùng.
Lý Tranh hỏi: "Đói không?"
Mai Tuyết: "Cũng tàm tạm."
Lý Tranh bóp nhẹ tay cô rồi thu về cầm vô lăng: "Lần tới sẽ lại đưa em đi ăn mì Gia Gia, hoặc đến Lhasa anh sẽ nấu cho em ăn."
Mai Tuyết quay sang: "Anh biết nấu cơm à?"
Lý Tranh nhếch môi: "Ít nhất cũng không để em chết đói."
Mai Tuyết mỉm cười, rướn người lấy chiếc ba lô ở ghế sau, lôi ra một chiếc kính râm đeo lên mắt Lý Tranh. Lý Tranh đưa tay chỉnh lại kính cho ngay ngắn.
Mai Tuyết cất túi, thấy laptop của Trần Khác vẫn còn đó: "Trần Khác không mang theo máy tính có sao không? Còn cái flycam nữa..."
Lý Tranh nói: "Cậu ta không chỉ có một cái máy tính đâu, trong xe cậu ta còn một cái dự phòng nữa."
Mai Tuyết "ồ" một tiếng, xoay người lại.
Đi ngang qua thị trấn Như Mỹ, những dải cờ phướn khổng lồ treo bên đường bay phấp phới, bò yak thong thả gặm cỏ ven đường. Nếu không phải đang vội vã chạy trốn, thì phong cảnh dọc đường này thực sự cực kỳ diễm lệ.
Chiếc xe theo quốc lộ rẽ vào các thung lũng và đèo núi, vách đá bên ngoài ngày càng dựng đứng. Những hẻm núi cứ thế bị bỏ lại phía sau. Đường quốc lộ vào hẻm núi không bằng phẳng, xe lắc lư khiến Mai Tuyết bị xóc đến mức muốn rã rời.
Chín giờ rưỡi, họ đến đèo núi Giác Ba. Sau khi vượt qua hết những khúc cua tay áo hiểm trở, Mai Tuyết nằm vật ra lưng ghế. Lý Tranh liếc nhìn sắc mặt cô với vẻ lo lắng. Điện thoại đột ngột reo vang, anh bật loa ngoài: "Trần Khác?"
Trần Khác hỏi: "Anh Tranh, mọi người đến đâu rồi?"
Lý Tranh: "Núi Giác Ba. Bên các cậu thế nào?"
"Đã qua Như Mỹ rồi." Trần Khác thở phào, "Mọi người đi rồi, đám đó cũng đuổi theo các anh hết. Ô Trừ đã tẩu thoát, bên này ngoài việc Viện trưởng Từ bị thương nhẹ thì những người khác đều ổn."
Lý Tranh nhíu mày: "Ô Trừ không đuổi theo các cậu sao?"
Trần Khác: "Không, lúc Ô Trừ chặn đường chúng em thì Scorpio thế mà lại đứng bên cạnh xem kịch, sau đó Ô Trừ đã lên xe của cô ta." Trần Khác có chút lo lắng: "Bọn họ không câu kết với nhau đấy chứ?"
Lý Tranh: "Tùy cô ta."
Trần Khác cũng biết lo lắng lúc này vô ích, trước khi cúp máy liền dặn: "Chúng em sẽ cố gắng đuổi kịp sớm nhất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!