Chương 31: (Vô Đề)

Trời vừa tảng sáng, từ cửa sổ không biết ở đâu vọng lại tiếng chim hót lảnh lót. Lý Tranh mở mắt, định đưa tay lên gãi trán thì mới nhận ra trong lòng đang ôm một người.

Anh rũ mắt, lặng lẽ ngắm nhìn Mai Tuyết đang gối đầu trên cánh tay mình. Cả người cô nằm phục trên ngực anh, tay nắm chặt lấy anh, đôi môi áp vào lồng ngực anh, hơi thở nóng hổi từng đợt, từng đợt phả lên những vùng da nhạy cảm.

Lý Tranh bất lực nhắm mắt lại. Ngày trước cô đã rất thích như vậy, mỗi lần làm xong khi ngủ đều thích nắm chặt lấy anh.

Buổi sáng sớm sau đêm mất điện năm ấy, anh tỉnh dậy trong cảm giác nghẹt thở khi "vùng hiểm hóc" bị nắm chặt lấy. Đó cũng là lần đầu tiên anh phát hiện ra thói quen kỳ lạ này của cô. Sau đó qua vài lần ở lại đêm, anh đã xác nhận được rằng khi ngủ cô thích nắm chặt một thứ gì đó.

Trong tâm lý học nói rằng đây là biểu hiện của sự bất an nội tâm. Lúc đó anh không biết gia đình cô xảy ra chuyện gì, cũng đã rất dung túng cô rồi. Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua, thói quen này vẫn không thay đổi.

Điều này đúng là làm khổ anh rồi. Lý Tranh hạ tay xuống, cách lớp quần từng chút, từng chút một gỡ tay cô ra. Mai Tuyết khẽ hừ một tiếng, ngón tay cử động nhè nhẹ.

Lý Tranh đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay cô. Sau khi cô nắm lấy, anh ngửa đầu thở khẽ một hơi, cúi xuống hôn l*n đ*nh đầu cô. Mũi anh tràn ngập mùi hương thanh đạm trên người cô, một mùi hương bao năm qua chưa từng thay đổi.

Hồi đó anh cực kỳ thích áp sát vào người cô để ngửi mùi hương này, cô sẽ cười và mắng anh là "đồ chó con". Những ngày ở miền Nam Thiểm Tây, cô rất ít khi ra ngoài chơi vào ban ngày. Gió cát Tây Bắc lớn, tia cực tím lại mạnh, cô thích ngủ ngày hơn, buổi chiều dậy thì tự giải trí bằng cách vẽ truyện tranh đăng lên Weibo trò chuyện với fan và tiện thể đợi anh tới.

Mỗi khi anh vượt qua đêm tối mịt mùng, gõ cửa phòng cô theo nhịp hai ngắn hai dài, đón chào anh luôn là một căn phòng thơm ngát và ấm cúng.

"Mai Tuyết." Giọng anh có chút khàn đặc.

Mai Tuyết mơ màng "ừm" một tiếng, chân mày khẽ nhíu, chậm rãi mở mắt ra.

"Dậy thôi." Đôi môi khô ráo trượt xuống, áp sát vành tai cô.

Mai Tuyết xoa xoa lòng bàn tay, nhận ra cảm giác khác lạ, cô dứt khoát buông bàn tay đang nắm chặt của anh ra, giơ tay quàng qua cổ anh, vươn vai một cái thật xinh rồi lầm bầm hỏi: "Mấy giờ rồi."

Lý Tranh ôm lấy cô, lặng lẽ nhìn dáng vẻ lười biếng của cô, trong mắt hiện lên ý cười nhạt. Anh với lấy điện thoại xem qua rồi nói: "Bảy giờ mười phút."

"Dậy sớm thế?"

"Chẳng phải em bảo muốn dậy sớm ăn mì Gia Gia sao?"

Phải rồi, đúng là cô đã nói thế. Mai Tuyết lười biếng hừ một tiếng, đưa tay ôm lấy đầu anh, khẽ nhắm mắt lại.

Trước mắt Lý Tranh là một vùng trắng ngần, mùi hương nồng đậm hơn xộc thẳng vào mũi. Anh bất lực ngửa đầu ra sau, hôn lên xương quai xanh tinh tế của cô, kéo tay cô xuống, dịu dàng nói: "Dậy thôi nào."

Mai Tuyết thu lại cơ thể đang vươn vai, đôi chân trượt xuống rồi dừng lại. Cô mở đôi mắt hạnh còn vương hơi nước nhìn anh, khóe môi cong lên nụ cười: "Anh Tranh nhà mình tinh thần phấn chấn thế cơ à."

Anh liếc cô một cái, bảo: "Dời chân ra."

Cô nhất quyết không, áp sát vào người anh, rướn nửa thân trên lên, vươn ngón trỏ chạm chạm vào làn môi anh, nhấn xuống rồi xoa xoa: "Không đi ăn mì Gia Gia nữa."

Lý Tranh lặng lẽ nhìn cô, đưa tay kéo tay cô xuống áp vào môi hôn một cái, nói: "Không kịp thời gian đâu."

Nói đoạn anh bò dậy, vớ lấy chiếc áo thun bên cạnh tròng vào. Thắt lưng da nơi cạp quần đã nới lỏng, anh thản nhiên đứng dậy kéo quần rồi cài khóa lại.

Mai Tuyết nhìn cơ thể anh với chút tiếc nuối. Thấy anh định dùng tay nhấn xuống như đêm qua, cô vội nói: "Ấy, đừng có nhấn."

Lý Tranh liếc nhìn.

Cô bảo: "Nhấn hỏng thì người khổ là em đấy."

Lý Tranh khẽ cười một tiếng, quả thực không nhấn xuống nữa, nhặt áo khoác mặc vào.

Mai Tuyết nhìn chằm chằm vào vùng bụng anh, ánh mắt lộ liễu, chậm rãi ngồi dậy trên giường. Một bên dây áo hai dây trễ xuống cánh tay, mái tóc đen rủ trước ngực. Anh nhìn cô vài cái, cúi người kéo dây áo lên vai cho cô, xoa xoa bả vai cô rồi xoay người vào phòng tắm.

Mai Tuyết cong môi, xuống giường đi theo vào. Thấy anh chỉ rửa mặt, cô bĩu môi, rướn người nằm phục lên tấm lưng hơi khom của anh. Lý Tranh rửa mặt xong, tay phải vòng ra sau kéo cô ra phía trước, nặn kem đánh răng vào bàn chải dùng một lần rồi đưa cho cô: "Súc miệng đi."

Mai Tuyết dựa vào lồng ngực ấm áp của anh, nhận lấy bàn chải lười biếng đánh răng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!