"Thế ư?"
Mai Tuyết mấp máy môi, từng chút một gỡ tay anh ra. Cô gật đầu liên tục, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể bình tĩnh nói: "Được, tôi biết rồi."
Lý Tranh nhíu mày. Anh nói chưa đủ rõ sao? Sao cô lại có phản ứng này?
Mai Tuyết quay mặt đi, cố chớp mắt thật mạnh để xua đi vị chua xót, sau khi gỡ được tay anh, cô xoay người bỏ túi máy tính vào vali, thu dọn đồ đạc lạch cạch rồi xách vali đứng dậy.
Lý Tranh ngăn cô lại, giọng điệu không vui: "Em định đi đâu?"
Mai Tuyết thần sắc nhạt nhẽo: "Anh đã có người mình thích rồi, vậy tôi không làm phiền anh nữa."
Câu này là chính miệng anh từng nói, cô nhớ rất kỹ.
"Em muốn đi?"
Đây là điều Lý Tranh không thể ngờ tới nhất, và cũng có chút tổn thương. Một trái tim chân thành trao đi hai lần, cả hai lần đều bị ném xuống đất. Ai mà chịu nổi?
Mai Tuyết kéo vali, ngay cả giày cũng quên thay, cứ thế mang đôi dép lê dùng một lần của nhà trọ đi thẳng ra cửa.
"Trời đang mưa, em định đi đâu?" Lý Tranh lần này không ngăn cô nữa, sắc mặt dần lạnh xuống.
"Không cần anh quản."
"Đi tìm chú Từ của em? Hay là gã nhân tình cũ hồi chiều?" Giọng anh rất nhạt, ẩn chứa sự sắc lạnh.
Mai Tuyết khựng bước, quay đầu lại, kiêu ngạo nhìn anh: "Dù tôi có đi tìm ai, cũng tốt hơn cái loại đàn ông đã có người trong lòng như anh."
Ánh mắt Lý Tranh lóe lên, nhận ra cô không hiểu ý nghĩa câu nói lúc nãy của mình, nhất thời thấy buồn cười nhưng anh đã kìm lại được.
Mai Tuyết là người vẽ truyện tranh, vốn rất am hiểu về vi biểu cảm, làm sao có thể không thấy nụ cười thoáng qua của anh.
Anh ta đang cười!
Anh ta cười nhạo mình!
Ngọn lửa trong lòng không tài nào kìm nén được nữa, cô tức điên lên, vứt phăng cái vali, nắm chặt tay xoay người lao tới như một con thú nhỏ hung dữ.
Lý Tranh nhướng mày, khéo léo đỡ lấy nắm đấm của cô, tay kia trượt xuống vòng qua eo cô triệt tiêu lực đạo, giam cầm cô vào lòng.
Đường cong cơ thể mềm mại khiến lòng bàn tay anh vô thức xoa nhẹ hai cái, sau đó anh khẽ ngả người ra sau, tựa vào mép bàn, cụp mi nhìn cô.
Mai Tuyết nép trong lòng anh, nhất thời không thể cử động, hơi thở tràn ngập mùi hương trên người anh. Cô có chút mê luyến, nhưng lại cảm thấy khinh bỉ bản thân.
Rõ ràng trước đây cảm xúc của cô không dao động mạnh như vậy, theo lời quản lý An Nhiễm thì cô là người "vô cảm". Thế mà lúc này đây, cứ một phút lại giận một lần, sắp thành quả bom cảm xúc rồi.
Cô nhắm mắt lại, ép mình bình tĩnh, lúc này mới nói: "Lý Tranh, anh buông tôi ra."
"Buông em đi tìm tình cũ sao?"
"Không có tình cũ nào cả!"
"Vậy thì tìm lão già kia?" (Ý nói chú Từ).
Mai Tuyết nghiến răng nghiến lợi đến mức phát ra tiếng "ken két". Người đàn ông này sao lại "đáng ghét" thế này? Trước đây sao cô không nhận ra nhỉ?
"Được rồi, không trêu em nữa." Lý Tranh thu lại vẻ mặt đùa cợt, dù nhìn cô xù lông nhím thế này cũng khá thú vị.
Cô vẫn là cô của ngày xưa, chẳng thay đổi chút nào. Sự đè nén, lạnh nhạt, chán đời hay không vui lúc mới gặp lại đều không nên xuất hiện trên người cô. Cô như vậy quá yếu ớt, yếu ớt đến mức dù anh có đang khoác lên mình tấm áo tu hành (màu đỏ thẫm) cũng không kìm lòng được mà nhích lại gần cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!