Chương 22: (Vô Đề)

"..."

Lý Tranh nắm chặt nắm đấm cửa, khựng lại vài giây rồi sải bước ra ngoài. Cánh cửa gỗ đóng sầm lại sau lưng anh.

Sau khi trêu chọc được Lý Tranh, tâm trạng Mai Tuyết bỗng chốc tốt hẳn lên. Cô đảo mắt nhìn quanh một vòng: căn phòng rất nhỏ, hai chiếc giường kê sát nhau, đối diện giường ngay cả tivi cũng không có, chỉ có một cái bàn gỗ trơ trọi, một chiếc ghế và tấm áp phích núi tuyết Meili dán trên tường.

Cô đi tới sát cửa, ghé tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, sau đó cởi bỏ đôi giày leo núi, đi chân trần vào phòng vệ sinh.

Phòng vệ sinh cũng rất đơn giản: một bồn rửa mặt, bên trên là tấm gương, bên cạnh là vòi hoa sen. Khu vực tắm và bồn rửa thông với nhau, không có vách ngăn. Trên giá để đồ có một chai dầu gội Head & Shoulders, một chai sữa tắm hương cỏ roi ngựa, hai chiếc khăn mặt và hai chiếc khăn tắm, ngoài ra không còn gì khác.

Dù điều kiện thiếu thốn nhưng Mai Tuyết không bận tâm. Cô mở vòi nước nóng để đó rồi nhìn vào gương. Quả thực trông cô rất thê lương: khóe miệng sưng tấy, trán bầm tím, trên cổ vẫn còn lằn vết siết.

Cô nắm chặt tay phải, không thấy đau nữa. Mai Tuyết dứt khoát gỡ bỏ hết lớp băng dính trên tay, xoay nhẹ cổ tay, tuy có hơi sượng nhưng đã hết đau hẳn.

Nước nóng đã chảy ra, cô khóa vòi nước lại, chợt nhớ ra trên xe Lý Tranh không có hành lý của mình.

Trước khi xuất phát, anh đã để lại hành lý cho cô, mà cô vì đuổi theo anh quá gấp gáp nên chỉ kịp cầm theo cái điện thoại là chạy. Đúng là trắng tay...

Mai Tuyết rời phòng vệ sinh, ra cửa nghe ngóng nhưng không thấy tiếng động gì. Sao anh vẫn chưa quay lại? Chẳng lẽ lại chạy mất rồi? Không đời nào chứ? Hả?

Mai Tuyết nhanh chóng chạy về phía giường cầm điện thoại, định gọi cho anh thì nghe tiếng "cạch", cửa phòng mở ra.

Cô quay đầu nhìn, Lý Tranh xách theo một chiếc túi hành lý màu đen, bên ngoài còn treo thêm một túi nilon màu đỏ bước vào.

Mai Tuyết đặt điện thoại xuống, nói: "Em quên khuấy mất, hành lý của em không có trên xe anh."

Lý Tranh không đáp, một tay chống tường, dùng gót chân nọ đạp gót chân kia để cởi giày rồi để ở cửa. Khi xoay người thấy cô đi chân trần trên sàn, anh khẽ cau mày: "Sao không đi dép?"

Mai Tuyết bước tới đứng cạnh anh: "Bẩn."

Lý Tranh liếc cô một cái, xỏ chân vào đôi dép nhựa màu xanh của khách sạn: "Còn kén chọn."

Mai Tuyết nhún vai: "Em không có đồ để thay, bộ trên người bốc mùi rồi."

Lý Tranh đặt túi hành lý lên giường.

Mai Tuyết sáp lại gần thương lượng: "Anh có đồ dư không? Cho em mượn mặc tạm, đợi chú Từ đuổi kịp là em có quần áo ngay."

"Có cô cũng không mặc được." Lý Tranh nói rồi cầm túi nilon đỏ định đưa cho cô. Mai Tuyết bỗng nói chêm vào: "Cũng đâu phải chưa mặc bao giờ."

Tay Lý Tranh khựng lại, anh cụp mi mắt, nhàn nhạt quét ánh mắt qua. Mai Tuyết lập tức ngậm miệng.

Lý Tranh dúi chiếc túi nilon và đồ bên trong vào tay cô: "Cầm lấy."

Mai Tuyết nhận lấy túi, ngón tay chạm vào thấy mềm mềm, cô thắc mắc: "Là cá..."

Câu nói bỗng im bặt khi cô nhìn thấy đồ bên trong.

Trong túi nilon đỏ là một bộ đồ thể thao màu tím đen, vải khá dày và mềm mại. Bên dưới bộ đồ là một chiếc áo bra thể thao màu đen có đệm ngực, và một chiếc q**n l*t đen.

Đồ đều là đồ mới, nhãn mác vẫn còn nguyên.

Đây là... anh ra ngoài mua cho cô sao? Tầm này trấn nhỏ đã đóng cửa hết rồi, không biết anh làm cách nào mua được.

Cầm đống quần áo trên tay, nhất thời Mai Tuyết không biết nói gì, trái tim như được ngâm trong nước ấm, từng nhịp đập phập phồng.

Cô ngước mắt nhìn người đàn ông đang cởi áo. Chiếc mũ len đen được anh vứt ở đầu giường, ánh đèn hắt lên mái tóc húi cua càng làm nổi bật ngũ quan cực phẩm.

Người ta nói đầu húi cua là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm tra nhan sắc đàn ông, cư dân mạng quả không lừa cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!