Chương 21: (Vô Đề)

Chiếc xe việt dã lao đi trên con đường núi tối đen như mực, men theo dòng sông Lan Thương đang cuồn cuộn chảy về hướng Tây.

Mai Tuyết co mình ở ghế phụ, chuỗi Phật bản mệnh trên hai tay vẫn chưa tháo ra. Những hạt gỗ tròn trịa, nhẵn nhụi áp sát vào da thịt, cô không nỡ tháo, vì đây là vật bất ly thân của anh.

Hai tay bị trói, cô chỉ có thể khum tay nâng điện thoại lên gọi cho Từ Hạ Niên, bảo rằng xe của ông cô đã để lại bên lề đường, buổi đêm đi đường núi không an toàn nên cô đi cùng bạn trước.

Từ Hạ Niên chẳng màng đến chiếc xe, mà hỏi: "A Tuyết, cậu ta có làm khó con không?"

Mai Tuyết đáp: "Chú Từ yên tâm, anh ấy không làm khó con đâu."

Tiếp đó cô nói thêm: "Chú Từ, máy con sắp hết pin rồi, chúng con đi trước một bước đây."

Từ Hạ Niên mím môi, nhưng chưa kịp nói gì thì cuộc gọi đã ngắt. Ông hạ điện thoại xuống, khẽ v**t v* mép giường nơi Mai Tuyết vừa ngồi rồi ngồi xuống đó.

Hồi lâu sau, ông ngước mắt nhìn ra dãy núi tuyết mờ mịt nơi xa xăm. Sắc mặt và ánh mắt ông lúc này giống hệt hẻm núi đêm đen không ánh đèn nào rọi tới, lạnh lẽo và đầy áp chế.

Ngón tay đặt trên nệm, khẽ gõ theo thói quen.

Anh cả, A Tuyết dạo này có chút nổi loạn, nhưng em sẽ thực hiện di nguyện của anh.

— Chăm sóc con bé cả đời này.

Mai Tuyết nhắn tin xong liền ném điện thoại lên bảng điều khiển, sau đó quay đầu nhìn Lý Tranh đang lạnh mặt lái xe.

Từ lúc lên xe đến giờ, anh cứ luôn như vậy, trưng ra bộ mặt cứng nhắc, mắt dán chặt phía trước, không thèm liếc nhìn cô lấy một cái.

Cô nhìn anh chăm chăm một lúc lâu, ánh mắt tựa như chiếc lông vũ cào gãi, khiến Lý Tranh buộc phải quay sang lườm cô một cái, giọng nói khô khốc: "Mặt tôi nở hoa à?"

Mai Tuyết nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên: "Không có."

Cô nghiêng đầu trêu chọc: "Sao nào? Không nở hoa thì không được nhìn anh à?"

Lý Tranh nghiến chặt răng hàm, trong mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ.

Mai Tuyết đặt hai bàn tay đang bị trói đan vào nhau chống dưới cằm, thân hình hơi nghiêng dựa vào lưng ghế, nói: "Nói đi, chuyện giữa ba em và anh hồi đó rốt cuộc là thế nào."

Lý Tranh mím môi, nét mặt căng thẳng.

Mai Tuyết nói: "Em biết vụ trộm 212, cũng biết lúc đó ba em là chuyên gia đi cùng, còn anh là đặc cảnh hộ tống."

Lý Tranh kinh ngạc liếc nhìn cô.

Mai Tuyết nhìn anh, khẳng định: "Lần này anh trở lại... cũng liên quan đến vụ 212 đúng không?"

Lý Tranh không nói gì.

Mai Tuyết tiếp tục: "Anh xem, em đã biết nhiều như vậy rồi, anh chắc chắn vẫn không định nói sao?"

Lý Tranh khẽ nuốt nước bọt, tất cả mọi chuyện cô đọng lại thành một câu đơn giản: "Ba cô đúng là vì tôi không kịp cứu mà qua đời."

Mai Tuyết nhìn anh, không đáp lời.

Lý Tranh quay đầu nhìn cô, đôi mày nhíu lại: "Cô không tin?"

Mai Tuyết bảo: "Tin."

Lý Tranh: "Tại sao?"

Mai Tuyết khẽ cười: "Bởi vì anh là Lý Tranh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!