Giọng nói này——
Mai Tuyết lục tìm trong sâu thẳm ký ức, đầu ngón tay khẽ m*n tr*n trên đầu gối.
Quá giống.
Quá giống với giọng nói trầm thấp đầy từ tính từng kề sát bên tai cô trong đêm đen hoang vu nóng bỏng ở Tây Bắc sáu năm về trước.
Không, không phải giống, mà là đúc cùng một khuôn.
Giọng nói của một người đàn ông trưởng thành, trừ khi thanh quản bị thương, nếu không sẽ chẳng bao giờ thay đổi.
Mai Tuyết nhích người về phía trước, tay vịn vào lưng ghế lái định mở lời, nhưng bất ngờ chạm phải góc nghiêng lãnh đạm đang né tránh sang một bên của vị Lạt ma, trong phút chốc cổ họng như nghẹn lại.
Qua dư quang, Giản Lê dường như cũng muốn bắt chuyện với vị Lạt ma vài câu, nhưng mấp máy môi một hồi, lời nói cũng chẳng thể thốt ra.
Vị Lạt ma không hề trò chuyện với người trong xe, anh hơi nghiêng mặt, thần sắc hờ hững nhìn lão Dương đang chạy xuống đáy thung lũng, cánh tay gác hờ trên vô lăng.
Một vẻ cao ngạo, xa cách chẳng muốn giao tiếp với bất kỳ ai, trông giống hệt ngọn núi tuyết chỉ thấy rõ đôi chút đường nét xám trắng ở phía xa kia.
Mai Tuyết khoanh tay tựa lại vào lưng ghế, ánh mắt nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu.
Lão Dương hì hục bê đến hai tảng đá lớn, vị Lạt ma cuối cùng cũng lên tiếng: "Kê vào phía trước bánh trước đi."
Lão Dương đặt viên đá vào vị trí, rồi lại vòng sang bên kia đặt nốt viên còn lại, sau đó phủi tay lùi ra sau: "Xong rồi!"
Giản Lê có chút do dự: "Chúng tôi có cần xuống xe không?"
"Không cần." Giọng nói thản nhiên, mang theo chất âm khô nhám như cát đá.
Mai Tuyết cố nhịn cảm giác muốn đưa tay gãi vành tai đang tê rần, ánh mắt rực cháy như đuốc.
Vị Lạt ma nổ máy, tay phải gạt cần số, trên mu bàn tay từng sợi gân xanh nổi lên, hình xăm đen kịt vươn nanh múa vuốt trên cơ nhị đầu để trần, tựa như đại bàng sải cánh trên cao nguyên tuyết phủ.
Đôi mắt đen kịt chợt ngước lên, qua gương chiếu hậu va phải ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm của Mai Tuyết.
Mắt anh là dáng mắt một mí lót dài hẹp, đuôi mắt hếch lên đầy sắc sảo, khi hờ hững nhìn người khác, ánh mắt ấy vô cùng bạc bẽo, tựa như cơn gió dưới chân núi tuyết tháng Năm, lạnh buốt thấu xương.
Tim Mai Tuyết không tự chủ được mà thắt lại, như có ma xui quỷ khiến, cô đưa cả hai tay nắm chặt lấy tay vịn.
Quả nhiên, giây tiếp theo, thân xe rung chuyển dữ dội, gầm rú lao vút lên trên.
Phía sau chiếc SUV trắng là cả một vùng bụi cát xám xịt, sau khi xe chạy qua, trên đoạn dốc để lại hai hố đất sẫm màu.
Mai Tuyết bị xóc đến mức lao người về phía trước rồi lại ngã ngửa ra sau, cảm giác mất trọng lực tức thì ập đến, lực kéo ở tay giữ chặt lấy cô khi xe lao mạnh. Trong lúc trời đất quay cuồng, chiếc SUV phát ra tiếng "két" rồi dừng lại ngay sát cạnh chiếc Wrangler đen, hất lên một màn cát bụi mịt mù.
Mai Tuyết tựa vào ghế ngồi, nhìn lớp bụi len qua khe cửa xe chui vào, trái tim đập thình thịch liên hồi.
Giản Lê rõ ràng cũng bị xóc cho ngẩn ngơ, sau khi hoàn hồn liền thốt ra mấy câu "đệch" liên tiếp.
Lão Dương thở hồng hộc bò từ dưới lên, chống tay vào gối th* d*c vài hơi, rồi sải bước tiến tới, nắm chặt lấy bàn tay vị Lạt ma vừa từ ghế lái bước xuống, vừa lắc vừa bắt đầy cảm kích.
"Thật sự cảm ơn anh quá! Đa tạ đại sư nhiều lắm!"
Vị Lạt ma liếc nhìn anh ta một cái, rút tay về, chắp tay chữ thập đặt trước ngực, cúi đầu chào.
Lão Dương cười hì hì, đẩy kính râm lên chỏm đầu, để lộ đôi mắt đào hoa to tròn. Anh ta cũng bắt chước chắp tay chữ thập, còn chưa kịp nói câu "Tát Tây Đức Lặc" (Tashi Delek) xã giao thì vị Lạt ma đã bước sang một bên, hoàn toàn không có ý định trò chuyện.
Lão Dương tặc lưỡi, quay sang thấy người đàn ông mặc đồ thường ngày đang vừa quạt bụi vừa bước ra từ cạnh xe. Lão Dương nhanh chóng liếc qua trang phục của anh ta, toàn là đồ hiệu, lại còn đeo chiếc đồng hồ mà anh ta thèm muốn bấy lâu, nhìn thêm mái tóc dày bồng bềnh và chiếc kính gọng mảnh màu bạc trên mặt, anh ta kết luận: người này vừa nhìn đã biết là một thiếu gia nhà giàu có nền tảng học thức sâu dày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!