Chương 18: (Vô Đề)

"Đừng nói bậy!"

Lý Tranh sa sầm mặt, sải bước dài đến bên ghế phụ, một tay ôm lấy cô, tay kia vươn ra mở cửa xe. Mai Tuyết dùng cánh tay lành lặn quàng lấy cổ anh, đầu tựa vào lồng ngực anh. Cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng hổi và nhịp tim mạnh mẽ của anh, nhất thời không để ý rằng cửa xe đã được mở ra từ bao giờ.

Lý Tranh cúi đầu nhìn cô, đưa tay gỡ tay cô ra, đặt cô ngồi vào ghế phụ rồi đóng cửa xe, nhanh chóng vòng sang ghế lái. Mai Tuyết nằm vật ra ghế, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh. Trán và má cô đều đau nhức như bị lửa đốt, cả người đau nhừ.

Lý Tranh cúi người thắt dây an toàn cho cô, sau đó vén lọn tóc trên trán cô lên, ngón cái ấn nhẹ nhàng x** n*n. Ánh mắt anh tối sầm, chất chứa một bầu không khí u ám. Mai Tuyết khẽ rên một tiếng, Lý Tranh nới lỏng lực tay, nhìn vào đôi mắt hạnh đang ươn ướt của cô, giọng nói trầm xuống một cách khó kiểm soát: "Đau sao?"

Mai Tuyết với một bên mặt sưng vù, trong chốc lát cảm thấy vô cùng uất ức: "Tôi đã gọi anh rồi mà."

Tay Lý Tranh đang chống trên lưng ghế nắm chặt lại, trầm giọng xin lỗi: "Tôi đến muộn."

Mai Tuyết nhìn gương mặt anh, chiếc mũ len đen vẫn nằm trên đầu, phần râu dưới cằm sau một đêm đã mọc lên một lớp râu ngắn đen sì, cơ hàm bạnh ra với đường nét thanh thoát và sắc bén. Cô bỗng muốn được nước lấn tới, lẩm bẩm: "Thật sự rất đau."

Lý Tranh ừ một tiếng, ghé sát lại gần hơn, nhẹ nhàng thổi vào chỗ sưng đỏ trên trán cô.

Làn gió ấm phả lên trán, Mai Tuyết ngẩn ngơ nhìn anh. Lý Tranh mím môi, thổi nhẹ thêm một lần nữa rồi mới lùi lại, ánh mắt di chuyển trên gương mặt cô. Khóe miệng cô bị rách một chút, trên má trắng ngần vẫn còn in hằn dấu tay đỏ chót. Lý Tranh cau mày như dựng lên một ngọn núi nhỏ, môi mím chặt, ngón cái nâng cằm cô lên để kiểm tra vết bầm trên cổ.

Mai Tuyết yên lặng để anh nhìn. Anh xem xét vô cùng tỉ mỉ, trong đôi mắt sâu thẳm lộ rõ vẻ xót xa chân thật. Mai Tuyết bỗng chốc thấy cơ thể mình không còn đau nữa. Từ lúc trùng phùng đến giờ, không khoảnh khắc nào khiến Mai Tuyết hiểu rõ hơn bây giờ rằng, có lẽ, anh vẫn chưa quên cô.

Những sự lạnh nhạt, làm ngơ, không nói lời nào, phủ nhận... khi mới gặp lại tất cả chỉ là lớp vỏ bọc. Anh vẫn luôn, vẫn luôn nhớ về cô.

Sau khi kiểm tra xong, Lý Tranh nâng bàn tay cô lên, cổ tay phải rủ xuống một cách bất thường, nó đã bị trật khớp. Lý Tranh siết chặt nắm đấm, không dám dùng cách của mình để nắn lại, đành để tạm sang một bên: "Lần sau người ta muốn cướp cái gì thì cứ đưa cho họ là được."

Mai Tuyết cụp mắt, nói: "Trong túi có nhiều thứ quan trọng lắm..."

Lý Tranh ngắt lời cô, giọng hơi nặng nề: "Còn quan trọng hơn cả mạng sống sao?"

Mai Tuyết ngước mắt nhìn anh, mím chặt môi, dù đau cũng nhịn. Sắc mặt Lý Tranh dịu đi một chút, thở dài: "Đừng dỗi tôi, tôi chỉ thấy mạng của cô quan trọng hơn thôi."

Đôi môi đang mím của Mai Tuyết không nhịn được mà cong lên, khẽ hừ một tiếng rồi quay đầu nhìn ra ngoài. Lý Tranh khởi động xe, hỏi thăm nhân viên trạm xăng rồi lái xe hướng về trạm y tế của thị trấn nhỏ gần đó.

Đến trạm y tế, bác sĩ kiểm tra rồi bảo không bị tổn thương xương, đưa cho họ túi đá để chườm lạnh, sau đó "rắc" một cái nắn khớp xương lại cho cô. Bác sĩ định cho họ về, nhưng Lý Tranh khăng khăng đòi nẹp lại. Bác sĩ đành tìm hai miếng nẹp treo tay Mai Tuyết lên, cuối cùng đưa cho một lọ thuốc xịt Vân Nam và một ít thuốc kháng sinh uống rồi mới cho họ đi.

Khi quay trở về đã là buổi chiều, ánh nắng chói chang chiếu rọi khắp mặt đất. Lý Tranh lái xe, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô xem cô có chỗ nào khó chịu không. Mai Tuyết thỉnh thoảng nhìn lại, đôi lúc lại vẫy vẫy cái tay đang treo lủng lẳng như con mèo thần tài để báo với anh rằng cô ổn.

Xe việt dã đi qua cầu Tiểu Trát trên sông Lan Thương, quay trở lại Đức Khâm. Trên đường rất yên tĩnh, Mai Tuyết tựa vào ghế mơ màng ngủ một giấc, tỉnh dậy thì xe đã vào hương Cách Mộc, đỗ trước một nhà nghỉ hai tầng.

Lúc này đã hơn năm giờ chiều, đường phố yên tĩnh hầu như không có người. Con đường nhựa hằn in dấu vết của thời gian, những vết nứt chạy dài hai bên. Mai Tuyết treo cánh tay bước vào nhà nghỉ. Nhà nghỉ rất nhỏ, phong cách Tây Tạng, trước cửa còn treo một đầu bò yak đã được làm khô. Vừa vào cửa, cô đã thấy Lý Tranh bước xuống từ cầu thang, không khỏi hỏi: "Tối nay không đi sao?"

Lý Tranh nhìn vào cánh tay cô, ý tứ đã quá rõ ràng. Mai Tuyết cau mày, định nói mình không sao thì Lý Tranh đã quay người lên lầu. Mai Tuyết đi theo anh vào phòng. Lý Tranh khóa cửa lại, quay người nhìn cô: "Trong túi cô mang theo thứ gì?"

Mai Tuyết ngẩn ra, ngồi xuống bên mép giường: "Thứ họ muốn cướp chắc vẫn là thứ hôm qua."

"Cái hộp gỗ nhỏ đó ư?" Lý Tranh cau mày, "Trong hộp gỗ đó là gì?"

Mai Tuyết đáp: "Một đôi khuyên tai của bạn, rơi ở chỗ tôi."

Lý Tranh đang định bước vào trong bỗng khựng lại, sắc mặt nghiêm trọng, lặp lại: "Khuyên tai?"

Mai Tuyết gật đầu, nhìn anh, hồi lâu sau lại lắc đầu. Cô ngước mắt lên, nhắm mắt lại.

Hóa ra là vậy. Hèn gì đám người đó lại cứ nhắm vào cô hết lần này đến lần khác.

Anh nhìn cô gái đang ngồi trên chiếc giường trắng tinh, tắm mình trong ánh nắng chiều. Trên mặt cô có hai vết thương, khóe miệng sưng vù, tay còn đang treo... Lý Tranh đứng thẳng người dậy, từng bước đi tới, đứng cạnh cô, đưa tay chạm nhẹ vào mái tóc mềm mại của cô.

Xin lỗi em.

Đã kéo em vào vòng xoáy này, mà lại không thể bảo vệ được em.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!