Gió đêm thổi ào ào qua cánh rừng rậm rạp, để lại những âm thanh xào xạc quỷ mị, xen lẫn tiếng thú dữ kêu gầm gừ mơ hồ trong màn đêm.
Mai Tuyết giật mình tỉnh giấc giữa cơn mơ màng, trước mắt tối đen như mực, tiếng thú kêu phía xa vẫn cứ tiếp diễn. Cô nuốt khan cái cổ họng khô khốc, có chút sợ hãi nhích người sang bên cạnh. Cảm nhận được hơi ấm từ bờ vai đang tựa vào mình, lòng Mai Tuyết phần nào an tâm, nhưng để ngủ tiếp trong môi trường này thì thật khó.
Cô không dám trở mình, sợ làm phiền giấc ngủ của Lý Tranh. Cả ngày hôm qua anh đã lái xe không nghỉ, lại còn đánh nhau với kẻ xấu, đó là việc tiêu tốn cực kỳ nhiều sức lực. Mai Tuyết quay đầu nhìn về phía anh, dù chẳng thấy gì cả, nhưng trong lòng vẫn có chút an ủi. Bàn tay vốn để bên cạnh lúc ngủ, không biết từ lúc nào đã quy củ đặt lại lên bụng.
Cô thử đặt tay xuống lần nữa, lần này không còn chạm vào tay anh nữa. Mai Tuyết có chút không cam tâm, những ngón tay bắt đầu "đi bộ", từng chút một di chuyển qua, ngón trỏ đột nhiên chạm phải một đoạn ấm nóng. Chưa kịp phản ứng đó là gì, một bàn tay khô khốc nóng rực đã mạnh mẽ đè chặt lấy tay cô, kèm theo một giọng nói lười biếng, khàn khàn: "Sờ cái gì thế?"
Mai Tuyết l**m môi, bàn tay lặng lẽ áp sát vào túi ngủ. Không ngờ anh vẫn chưa ngủ, càng không ngờ đoạn da thịt vừa chạm phải chính là phần eo của anh.
Bên cạnh đột nhiên xoay người, không gian trong túi ngủ trở nên chật chội hơn. Hơi thở nóng hổi phả trên đỉnh đầu Mai Tuyết, anh đã xoay người đối diện với cô. Mai Tuyết cứng đờ nằm im, trong một giây, cô suýt nữa tưởng mình đang được Lý Tranh ôm chặt. Khoảng cách quá gần, vai cô áp sát vào lồng ngực anh, cảm nhận rõ nhịp tim đập trầm ổn bên trong.
"Vẫn chưa ngủ?" anh hỏi, giọng thấp trầm.
"Sắp ngủ rồi." Mai Tuyết rút bàn tay đang bị anh đè lại, hơi ấm trên mu bàn tay nhanh chóng tan biến, để lại một dấu vết nhàn nhạt.
"Ừ." Lý Tranh nói, "Đừng sợ."
Mai Tuyết khẽ đáp một tiếng, chìm vào giấc ngủ trong hơi thở tràn ngập mùi hương của anh.
Một lát sau, cô lại mở mắt, ngước nhìn người bên trên. Dù bóng tối bao trùm chẳng thấy gì, nhưng theo bản năng cô vẫn làm vậy. Trong đêm tối, Lý Tranh hừ một tiếng từ trong mũi: "Làm sao vậy?"
Thực ra lưng Mai Tuyết đã cứng đờ từ lâu, đất hoang vốn rất cứng, dù anh có rải một lớp rêu khô lên trước cũng không khá hơn là bao. Cô đã muốn trở mình từ lâu. Mai Tuyết thử xoay sang hướng khác, quay mặt ra ngoài. Phía sau không động tĩnh, cô gối tay dưới đầu, co chân lại. Hai người cùng nằm nghiêng, túi ngủ trở nên rộng rãi hơn, không còn dính sát vào nhau nữa, ở giữa trống ra một khoảng nhỏ. Biết anh vẫn ở phía sau, Mai Tuyết nhắm mắt, nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ.
Trong đêm dài đằng đẵng, lắng nghe tiếng thở đều đặn dần lên, Lý Tranh trong bóng tối mở mắt, giơ tay bóp bóp sống mũi. Đầu mũi anh tràn ngập mùi hương thanh khiết của cô, chẳng hiểu sao, anh lại nhớ đến những đêm dài quấn quýt bên nhau từ rất lâu về trước. Hương thơm trên người cô chưa từng thay đổi, thời trẻ khỏe khoắn, chỉ cần ngửi nhẹ là đã thấy máu nóng sôi sục, giày vò nhau suốt cả đêm. Khi mệt, cô sẽ treo người lên anh, áp sát vào lồng ngực anh mà ngủ. Chứ không phải như bây giờ, cách nhau một khoảng, quy củ nằm ngay ngắn.
Lý Tranh thở ra một hơi dài nặng nề, hít vào lại vẫn là mùi hương ấy. Anh xoay người nằm ngửa, hai tay lót dưới đầu, yết hầu chuyển động lên xuống, nhắm mắt lại.
Hôm qua ở bên vách đá, anh vốn có khả năng lật ngược chiếc Prado đó lại, nhưng cần chút kỹ thuật và thời gian. Nào ngờ cô lại chạy tới giúp, đến cả cơ mặt cũng căng ra vì cố sức. Thật là ngốc. Một cô gái ngốc nghếch. Nhưng sau khi chiếc xe bị đâm xuống, cô đã sợ hãi, đứng sau lưng anh không dám tới gần, có lẽ là không ngờ anh lại có thể ra tay tàn nhẫn đến vậy.
Với Ô Trừ, Lý Tranh bắt buộc phải tiêu diệt. Ra mặt không được thì đánh lén, tuyệt đối không thể nương tay. Nương tay chẳng khác nào thả hổ về rừng, Ô Trừ không chết, mạng của Lý Tranh sớm muộn gì cũng mất. Còn những chuyện sau đó... Cô rõ ràng sợ hãi, vậy mà vẫn dám tới kéo tay anh... Lý Tranh xoa xoa đầu ngón tay, anh cũng không biết tại sao cô lại làm vậy. Theo lý, chẳng phải nên tránh xa ra sao?
Ánh sáng dần rạng, chim chóc trong rừng hót líu lo. Khi Mai Tuyết tỉnh dậy, bên cạnh đã chẳng còn ai. Cô mở to mắt nhìn tấm lều màu nâu, ngẩn người một lúc. Khi định ngồi dậy, cô thấy cơ thể hơi ê ẩm, Mai Tuyết sững sờ, một niềm vui sướng không thể tin nổi chậm rãi dâng lên trong lòng.
Đêm qua lúc cô ngủ... Lý Tranh đã đụng vào cô sao? Mai Tuyết bực bội cắn môi, sao cô lại có thể ngủ say như chết vậy chứ? Khóe môi không kiềm chế được mà cong lên, Mai Tuyết kéo túi ngủ ra nhìn vào trong. Kết quả là quần áo vẫn mặc chỉnh tề, cô cử động chân, không thấy có cảm giác gì lạ, ngược lại phần thân trên ê ẩm, giống như là do duy trì một tư thế trên sàn cứng quá lâu.
Mai Tuyết: "..."
Khóe môi lập tức thu lại, cô ngồi ngẩn người một lúc, bực bội vò đầu.
Thung lũng rất tĩnh mịch, mở khóa lều ra, núi tuyết sừng sững, rừng rậm u ám. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, không khí cực kỳ trong lành. Mai Tuyết hít sâu một hơi, tâm trạng lại tươi vui trở lại. Cô vén tóc, xách giày chui ra khỏi lều. Sáng sớm dưới núi tuyết rất lạnh, cô vừa ra ngoài đã run cầm cập. Xung quanh không thấy bóng dáng Lý Tranh đâu, chiếc xe việt dã vẫn ở đó. Mai Tuyết cúi người mang giày, đi dạo xung quanh.
Cô không dám đi quá xa, chỉ quanh quẩn vài bước rồi quay lại. Trở về gần lều mới thấy Lý Tranh đang đứng phía sau chiếc xe nhìn xa xăm. Mai Tuyết khựng lại, bước tới: "Sao vừa nãy không thấy anh?"
Lý Tranh một tay đút túi, tay kia kẹp điếu thuốc đang cháy dở giữa ngón trỏ và ngón giữa, làn khói xanh mờ ảo bay lên, anh quay đầu nhìn cô: "Tỉnh rồi à."
Mai Tuyết dừng bước nhìn anh, gật đầu.
Lý Tranh quay đi rít một hơi thuốc rồi nhìn ra xa, im lặng một lúc, anh xoay người đi về phía bìa rừng. Mai Tuyết đứng im, Lý Tranh đi được vài bước rồi quay đầu: "Qua đây."
Mai Tuyết đi theo. Sau khi đi được hơn trăm mét, một con suối nhỏ chảy ra từ trong rừng rậm lan rộng trên nền rêu. Lý Tranh đứng cạnh đó, dưới chân anh đã sớm đào sẵn một hố nước nhỏ trong vắt. Mai Tuyết đi tới, ngồi xổm dưới chân anh định đưa tay chạm vào nước, cái lạnh thấu xương làm ngón tay cô co rút lại.
Mai Tuyết ngước nhìn người đàn ông, Lý Tranh cụp mắt, nhạt giọng: "Tôi rửa rồi."
Mai Tuyết cúi đầu, đành nhắm mắt đưa tay vốc nước rửa mặt nhanh, rồi lại vốc nước súc miệng. Thấy cô rửa xong, Lý Tranh quay người đi về phía lều. Mai Tuyết ngồi xổm hai giây rồi đứng dậy đi theo. Lý Tranh nói: "Ra xe đợi đi."
"Ồ." Cô dừng bước, quay lại ghế phụ.
Lý Tranh đi đến bên lều, ngậm điếu thuốc, cúi người bắt đầu nhổ cọc. Từng chiếc cọc được nhổ lên vứt xuống đất, tấm lều đổ sập xuống. Anh ngồi xổm một chân, cởi dây thừng, sau đó cuộn lều và túi ngủ lại. Mai Tuyết ngồi trong ghế phụ xem một lúc, nhặt cuốn sổ phác thảo trên ghế lên, gác chân, lật một tờ giấy mới, cầm bút, ngước nhìn phía trước, rồi cúi đầu phác họa nhanh chóng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!