Chương 12: (Vô Đề)

Trời sáng rực, những tia nắng chói mắt rọi qua cửa sổ vào phòng.

Mai Tuyết mơ màng mở mắt, nhìn thẳng ra lưng chừng núi tuyết Meili. Sực nhớ ra điều gì đó, cô lồm cồm bò dậy, nhưng trên thảm tatami ở bệ cửa sổ đã không còn bóng dáng ai, chiếc chăn mỏng được gấp vuông vức như đậu phụ đặt sang một bên.

Ngọn núi tuyết đối diện cửa sổ đã sớm được ánh mặt trời chiếu rọi, từ đỉnh núi xuống đến chân núi là một dải ánh sáng rực rỡ, huy hoàng.

Ánh sáng gay gắt khiến cô nheo mắt theo thói quen. Mai Tuyết quờ tay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, nhìn giờ, đã hơn 8 giờ 50, gần 9 giờ rồi.

Mặt trời đã lên cao từ lâu.

Không được xem "Nhật chiếu kim sơn" rồi...

Trước khi ngủ cô còn nhớ kỹ lắm cơ mà, nhớ phải dậy thật sớm để ngắm cảnh tượng ấy.

Mai Tuyết bực bội vò đầu bứt tai, ánh mắt lướt qua chiếc chăn mỏng được xếp ngay ngắn, cô vớ lấy chiếc gối ném mạnh về phía đó, đập trúng chiếc bàn trà nhỏ.

Phiền thật!

Cái người đàn ông này thật biết cách làm người ta phát cáu, chuyện ngắm "Nhật chiếu kim sơn" mà cũng không thèm gọi cô một tiếng.

Quá đáng, quá đáng lắm rồi.

Xoạt một tiếng, cửa phòng mở ra. Mai Tuyết quay đầu lại, ánh mắt lạnh nhạt pha chút giận dữ. Mái tóc vừa ngủ dậy dính tĩnh điện, có mấy sợi còn dựng ngược lên.

Gia Thố mặc trọn bộ tăng phục màu đỏ thẫm, cổ áo có thêm một lớp vải lụa vàng gọi là dugka. Bộ tăng phục rộng thùng thình khoác lên người anh không hề khó coi, ngược lại càng tôn thêm dáng vẻ cao lớn, uy nghiêm của anh.

Mai Tuyết nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới, rồi hừ một tiếng quay đi.

Bước chân Gia Thố khựng lại, sau đó anh đặt túi đồ ăn sáng cầm trên tay lên tủ đầu giường, giọng nói trầm thấp pha chút dịu dàng: "Ngủ một đêm rồi mà vẫn chưa nguôi giận sao?"

Mai Tuyết liếc anh thêm cái nữa rồi thu hồi tầm mắt, cũng chẳng thèm ngó ngàng đến bữa sáng, vớ lấy chiếc áo khoác chui đầu vào, xỏ đại đôi giày rồi đi thẳng ra khỏi phòng.

Gia Thố lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cô, cho đến khi cô khuất sau cánh cửa mới thu hồi ánh mắt. Anh cụp mi xuống, nhìn thấy chiếc gối nằm lăn lóc cạnh bàn trà.

Anh bất lực lần tràng hạt, cúi người nhặt gối đặt lại lên giường.

Mai Tuyết xuống lễ tân lấy thẻ phòng, vào phòng 305, nhanh chóng rửa mặt thay quần áo, bôi kem chống nắng kỹ càng. Sau đó, cô thu dọn hết đống đồ đạc lặt vặt vào chiếc túi đeo chéo thể thao màu đen. Vừa kéo khóa lại thì cửa phòng vang lên tiếng gõ.

Mai Tuyết khựng lại, tiếp tục thu dọn, bên ngoài vẫn tiếp tục gõ.

Đến lần thứ ba, cô mới đứng dậy ra mở cửa, sắc mặt không vui: "Gì đấy?"

Gia Thố đưa bữa sáng cho cô, nói: "Hôm nay không có 'Nhật chiếu kim sơn' đâu." Nên mới không gọi cô dậy sớm.

Mai Tuyết hồ nghi nhìn anh.

Gia Thố nhìn ra cửa sổ, ra hiệu cho cô nhìn lớp mây mù trên núi Meili: "Sáng sớm sương mù dày đặc bao phủ đỉnh núi, che khuất ánh mặt trời, nên hôm nay không thấy được cảnh đó."

"Mùa này muốn xem 'Nhật chiếu kim sơn' là phải dựa vào vận may, thời điểm đẹp nhất là vào mùa đông. Mùa đông ở đây trời quang mây tạnh, hầu như ngày nào cũng thấy được."

Mai Tuyết nhìn đám mây mù đằng xa, tạm tin lời giải thích của anh.

Gia Thố bước vào phòng, mở túi đồ ăn sáng trên bàn ra, vẫy vẫy tay gọi cô: "Ăn chút gì đi, lát nữa chúng ta phải lên đường ngay, nếu không sẽ không kịp thời gian đâu."

Mai Tuyết ngồi xuống ghế, nhận lấy bữa sáng từ tay anh, ăn thật nhanh rồi đội mũ lưỡi trai và đeo kính râm vào.

Gia Thố xách chiếc vali của cô, kéo xuống lầu.

Chín giờ sáng trên cao nguyên, mặt trời đã bắt đầu gắt, nắng chiếu xuống mặt đường phản quang trắng xóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!