Không khí xung quanh tràn ngập mùi nước tuyết hòa lẫn với hơi thở của núi rừng. Mai Tuyết đứng lại bên cạnh Đạt Oa Gia Thố, tấm áo của anh đung đưa theo gió, khẽ chạm vào bắp chân cô.
Ngón tay cái đang lần tràng hạt của Gia Thố khựng lại, anh ngừng tụng kinh, mở mắt quay đầu nhìn cô: "Sao lại ra đây rồi?"
Cánh mũi thoang thoảng mùi hương nhạt của thuốc lá vừa cháy hết, ánh mắt Gia Thố nhìn cô có chút nghiêm nghị: "Lại hút thuốc à?"
Mai Tuyết nhìn anh mỉm cười, không trả lời cũng chẳng biện minh.
Cô ngước mắt, nhìn về phía đỉnh núi tuyết trắng xóa trước mặt, hỏi một câu chẳng liên quan: "Anh nói xem, tận cùng của núi tuyết là gì?"
Làn da của cô trắng gần như tiệp với màu tuyết xung quanh, chiếc áo khoác xanh đậm khiến cô trông rực rỡ như một tia sáng phản chiếu. Ánh mắt Gia Thố lướt qua gò má cô, chuyển hướng về phía đỉnh cao nhất của ngọn núi đối diện.
Tuyết trắng xóa nối liền với bầu trời xanh thẳm, trông như một bức tranh sơn dầu, một phong cảnh đặc hữu của vùng cao nguyên.
Mai Tuyết cũng không để tâm việc anh có trả lời hay không. Cô đứng cùng anh một lúc, nhưng vì thực sự quá lạnh, cô lại quay sang nhìn anh.
Đạt Oa Gia Thố tay cầm tràng hạt, nhắm mắt đứng giữa trời tuyết, dường như đang thầm tụng kinh. Hai sắc thái trắng và đỏ đan xen vừa chói mắt vừa trang nghiêm. Một con người đứng đó mà tưởng như là mười phương chư Phật, một sắc diện mà bao hàm cả ba ngàn thế giới.
Trong tâm trí Mai Tuyết, hình ảnh vị cao tăng Thổ Phồn đã có một hình hài cụ thể hơn: đó là sự thanh khiết của lòng thành kính và vẻ trang nghiêm cao quý.
Mười mấy phút trôi qua, Gia Thố mở mắt nhìn cô. Gió trên đèo thổi loạn mái tóc dài của cô, sắc mặt cô hơi tái nhợt nhưng vẫn cố chấp đứng bên cạnh.
"Đi thôi." Anh thu lại tràng hạt, từng bước để lại dấu chân trên tuyết đi ra ngoài.
Mai Tuyết đứng lặng giây lát, ngước mắt nhìn lần cuối về phía tận cùng của núi tuyết Bạch Mã, mỉm cười rồi quay người đi theo sau Gia Thố.
Quay lại xe mới nhận ra bên ngoài thực sự rất lạnh. Tay Mai Tuyết run lên mấy lần khi thắt dây an toàn. Gia Thố liếc qua, sau khi nổ máy liền bật điều hòa ngay lập tức.
Chờ không khí trong xe ấm lên một chút, Mai Tuyết bỗng đưa bản phác thảo vừa vẽ cho anh.
Gia Thố hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nhận lấy bản thảo từ tay cô.
Mai Tuyết nghiêng đầu quan sát, khóe môi cong lên nói: "Cuốn tới tôi định vẽ về câu chuyện giữa một vị cao tăng Thổ Phồn và một nàng công chúa Hán gia, anh thấy thế nào?"
Gia Thố trả lại bản thảo cho cô, lái xe quay trở lại con đường cũ: "Vậy là cô nghe chuyện Công chúa Văn Thành lâu như thế, mà trong đầu chỉ nhớ được mỗi chuyện này thôi sao?"
Mai Tuyết cầm cuốn sổ vẽ: "Chứ còn gì nữa? Anh định dạy tôi tiết lịch sử thật mà không cho phép tôi tìm linh cảm chắc?"
Gia Thố bất lực liếc nhìn cô một cái.
Mai Tuyết hỏi tiếp: "Anh thấy sao?"
Gia Thố trầm ngâm một lát: "Sáng tạo là không có giới hạn, nhưng Công chúa Văn Thành có tầm ảnh hưởng trọng đại và thần thánh đối với cao nguyên vùng tuyết, không được tùy tiện bôi nhọ."
"Tất nhiên rồi." Mai Tuyết cười khẽ: "Tôi đâu phải kẻ chuyên viết dã sử."
Gia Thố không nói gì thêm, chiếc xe rời khỏi con đường cũ để rẽ vào quốc lộ.
Mai Tuyết cầm bút chì vừa viết vừa vẽ trên giấy trắng, phác thảo đề cương câu chuyện. Gia Thố khẽ giảm tốc độ xe.
Đi ngang qua một nhà hàng Tạng mở bên đường, Gia Thố quay đầu, nhìn sắc mặt tái nhợt của Mai Tuyết rồi nói: "Xuống xe ăn cơm đi."
Mai Tuyết hít sâu vài hơi. Độ cao càng tăng, cảm giác khó chịu của cô càng trầm trọng, nhưng nếu bảo đau ở đâu thì lại không nói rõ được.
Gia Thố nói cô bị phản ứng cao nguyên, nhưng không nghiêm trọng.
Mai Tuyết không thừa nhận mình bị sốc độ cao, cô nhấn mạnh là do đói.
Lúc Gia Thố gõ cửa phòng cô mới là 7 giờ sáng, mặt trời còn chưa mọc. Đi vội nên cô chưa kịp ăn miếng nào vào bụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!