Cuối tháng Năm, vùng Tây Bắc Vân Nam.
Một chiếc SUV màu trắng lao nhanh trên tuyến đường Điền Tạng uốn lượn dốc đứng. Phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, thu vào tầm mắt toàn bộ là những dãy núi cao vút màu xanh đen đâm tầng mây, bầu trời xanh thẳm ngược lại chỉ làm nền cho chúng.
Tiếng nhạc trong xe cuồng nhiệt đến chói tai, sóng âm sau cao hơn sóng trước, khiến hành trình... cũng không đến mức cô độc.
Trong xe chỉ có ba người.
Ngồi ở ghế lái là một thanh niên tóc húi cua đeo kính râm, cổ đeo sợi dây chuyền bạc bản to. Anh ta hát thì lệch tông, nhưng lái xe lại rất vững vàng.
Ở ghế phụ là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao màu xám xanh, đeo khuyên tai vòng lớn, mặc chiếc áo hai dây dáng ngắn (croptop) màu trắng.
Cả hai đều đang hưng phấn nhịp tay theo tiếng nhạc Rock, lúc cao trào còn đồng thanh hát theo vài câu, đôi tay múa may quay cuồng, nói đây là hiện trường sàn nhảy disco cũng chẳng sai chút nào.
So với sự náo nhiệt ở hàng ghế trước, Mai Tuyết với thần sắc lạnh lùng ở ghế sau trông như thuộc về một thế giới khác.
Cô tựa đầu vào cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn hai người đang "quẩy" kia. Cánh tay trắng nõn thon dài tì lên thành cửa, nơi cổ tay đeo một chiếc vòng ngọc bích mịn màng như mỡ đông.
Nghe một lát, Mai Tuyết quay mặt đi, nhìn về phía những đám mây trắng tựa bông gòn nơi đỉnh núi xa xôi.
Từ lúc rời khỏi Đại Lý, cô không nói chuyện gì nhiều với hai người phía trước. Ngay từ lúc bắt đầu xin đi ghép xe, qua màn giới thiệu làm quen, cô chỉ biết người lái xe tên lão Dương, cô gái tên Giản Lê, là một cặp đôi và tính cách cũng rất tốt.
Còn cô, ngoại trừ mấy câu lúc xin đi nhờ xe như:
"Hai người định đi đâu?"
"Cho tôi đi ghép xe cùng có được không?"
"Tôi tên Mai Tuyết."
Thì sau đó cô không hề lên tiếng thêm lần nào, cô vốn không phải người nhiều lời.
Tuy không trò chuyện, nhưng Mai Tuyết đã mấy lần bắt gặp ánh mắt của cô gái phía trước lén lút quan sát mình qua gương chiếu hậu.
Và rồi, ngay khi vừa thu hồi ánh mắt từ phương xa, cô lại một lần nữa đụng phải đôi mắt to sáng long lanh trong gương. Mai Tuyết không né tránh, cứ thế bình thản nhìn lại.
Hai giây sau, Giản Lê từ ghế phụ quay đầu lại, ánh mắt thẳng thắn đầy vẻ tán thưởng.
Gương mặt Mai Tuyết là dáng mặt trái xoan mang chuẩn mực của mỹ nhân, hàng lông mày tự nhiên và đôi mắt phượng lai hạnh nhân màu hổ phách đều mang đậm phong vị dịu dàng của người con gái vùng sông nước Giang Nam. Thế nhưng, sống mũi cao thẳng lại tự thân mang theo vẻ phóng khoáng, trên môi tô một lớp son màu đỏ nâu nhạt, mái tóc đen dài xoăn nhẹ tự nhiên càng làm tăng thêm vẻ lạnh lùng, diễm lệ.
Cô sở hữu làn da trắng sứ điển hình, chẳng cần dặm bất kỳ lớp phấn nền nào mà da dẻ vẫn trắng trẻo, đặc biệt là dưới ánh nắng vùng cao nguyên này, thực sự trắng tựa như tuyết.
Cứ thế ngồi lười nhác, khi tĩnh lặng nhìn thẳng vào người khác, khí chất tiểu thư khuê các đoan trang ấy khiến Giản Lê suýt thì hiện ra "mắt lấp lánh sao", thầm cảm thán trong lòng: nếu chị ấy mà mặc sườn xám, không biết sẽ hớp hồn bao nhiêu người nữa.
"Nhìn hướng bên trái phía trước kìa!" Lão Dương bỗng hô lên một tiếng rồi vặn nhỏ nhạc.
Mai Tuyết dời tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
Nơi tận cùng của dãy núi xuất hiện hai ngọn núi cao thấp khác nhau, đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa, trải dài xuống dưới là những đường nét chuyển màu dần dần hòa vào sắc xanh đen của núi rừng.
"Đó là núi gì vậy?"
Giản Lê xoay người lại cái rụp, cầm điện thoại chụp vài tấm hình.
Chắc là Núi Tuyết Ngọc Long nhỉ.
Mai Tuyết thầm nghĩ trong lòng.
Lão Dương còn chưa kịp trả lời, bên cạnh đã có một bóng xe đen ngòm lao vút qua, tầm mắt bị kéo theo, anh ta lập tức phấn chấn hẳn lên: "Dô! Jeep Wrangler à? Ghê gớm nhỉ, nhìn tôi đây!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!