Chương 50: Thất Nhạc (10)

Tào Ôn Mai trằn trọc suốt đêm, căn nhà vốn đã chật chội bởi đủ thứ đồ đạc, nay lại càng bừa bộn hơn sau khi bị bà ta lục tung như thể vừa bị trộm viếng thăm. Nửa đêm, bà ta đã thử gọi một cuộc điện thoại nhưng đầu dây bên kia vẫn im lặng trong vô vọng. Nỗi lo lắng dâng trào, lo lắng đến mức bà ta gần như phát điên, ném điện thoại đi rồi lại cuống cuồng bò lê dưới đất nhặt lên. Khi ánh bình minh ló dạng, bà ta ngồi thẫn thờ giữa đống đồ cũ nát, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

Người dân ở phố Hưng Văn thức dậy rất sớm, chưa đến 7 giờ sáng đã có tiếng người í ới gọi nhau trong con hẻm nhỏ. Như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, Tào Ôn Mai bật dậy dọn dẹp đồ đạc. Bà ta lôi từ trong tủ ra một chiếc túi du lịch đã sờn cũ, nhét vội quần áo, sổ hộ khẩu và những vật dụng cần thiết khác vào rồi lao ra khỏi nhà. Xuống đến cầu thang, bà ta suýt nữa thì đụng trúng một ông lão đang đi tập thể dục buổi sáng.

"Ôn Mai đấy à? Sáng sớm đã vội vàng đi đâu thế?"

Tào Ôn Mai không để ý, cúi gằm mặt len lỏi qua những ngôi nhà ống xập xệ. Các quán mạt chược và tiệm làm tóc vẫn chưa mở cửa, thi thoảng có vài gã đàn ông bước ra từ cửa sau của tiệm làm tóc với vẻ mặt thỏa mãn. Lúc này, Tào Ôn Mai không son phấn, trong mắt bọn họ chỉ như một con bò cái chẳng đáng để nhìn.

Bà ta thầm cảm ơn trời đất vì đã ra ngoài sớm, lúc này trên đường chỉ có những người già đi chợ hoặc tập thể dục buổi sáng. Đột nhiên, một giọng nam vang lên từ phía trước, khiến bà ta sững người.

"Tào Ôn Mai." Trần Tranh bước ra từ chỗ góc phố. "Sáng sớm thế này, định đi đâu đấy?"

Tào Ôn Mai run rẩy, nhìn thấy Trần Tranh tiến lại gần, bà ta vội vàng cúi đầu, hai tay siết chặt túi du lịch, theo bản năng lùi lại một bước. "Tôi… tôi ra ngoài mua… mua ít đồ."

Trần Tranh đã đứng trước mặt bà ta. "Thật sao? Mua gì mà phải mang theo túi lớn túi nhỏ thế kia?"

Ở đầu phố có nhiều người qua lại hơn trong hẻm, có người tò mò nhìn về phía này. Tào Ôn Mai lùi lại, như thể muốn bỏ chạy ngay lập tức.

"Tôi mua… mua đồ ăn sáng, đồ của người khác nhờ tôi mang đi." Tào Ôn Mai lắp bắp.

"Của ai?" Trần Tranh gặng hỏi.

"Tôi…" Tào Ôn Mai toát mồ hôi hột. "Của con gái tôi, chẳng phải mấy người nói nó mất tích sao? Tôi phải đi tìm nó!"

Trần Tranh nói: "Ý bà là muốn chạy trốn?"

Vừa dứt lời, Tào Ôn Mai hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng. Bí mật đã bị vạch trần, bà ta không còn gì để biện minh, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ là chạy trốn.

Nhưng mà, bà ta chỉ là một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, làm sao có thể chạy thoát khỏi tầm mắt của Trần Tranh? Ngay khi bà ta có ý định bỏ chạy, Trần Tranh đã chặn ngay hướng bà ta định quay người.

Bà ta sững sờ nhìn Trần Tranh, trong mắt là sự hoảng sợ và khó tin. Một lúc sau, nước mắt bà ta tuôn ra từ đôi mắt sưng húp kia, bà ta từ từ ngồi xổm xuống, bất lực túm lấy tóc mình. "Con gái tôi mất tích, tôi không thể đi tìm nó sao?"

"Nhà trường và cảnh sát đang tìm kiếm Lưu Ôn Nhiên, sao bà là mẹ của cô bé mà đến tận hôm qua tôi đến tìm, bà vẫn không hề quan tâm đến sống chết của cô bé?" Trần Tranh lạnh lùng vạch trần.

Tào Ôn Mai ngồi phịch xuống đất, đồ đạc trong túi rơi tung tóe. "Tôi có thể làm gì được chứ? Tôi cũng phải sống! Nó khinh thường tôi, nhưng tôi không làm vậy thì lấy gì nuôi nó ăn học!"

Những lời này nghe có vẻ vô lý, như thể chỉ là lời oán trách vô cớ. Trần Tranh cũng ngồi xổm xuống. "Tào Ôn Mai, trốn tránh cũng vô ích thôi. Tôi biết bà sẽ trốn, nên mới canh ở đây. Hôm nay tôi có để bà chạy thoát, ngày mai cũng sẽ tìm ra bà. Bà làm vậy để được gì? Nếu muốn tìm con gái, chi bằng hợp tác với chúng tôi."

Tào Ôn Mai thở hổn hển. "Hợp tác… hợp tác thế nào?"

Trần Tranh nói: "Tôi hỏi gì, bà trả lời đấy. Nếu bà giấu giếm, sẽ không có lợi cho bà và Lưu Ôn Nhiên đâu."

Xe của Trần Tranh đậu ở bên kia đường, các cảnh sát hình sự của phân cục Bắc Diệp đang đợi sẵn trong xe. Trần Tranh dẫn Tào Ôn Mai qua đó, không biết Bảo Tỷ đã xuất hiện ở đầu phố từ lúc nào, nhìn theo bóng dáng Tào Ôn Mai lên xe như đang xem kịch.

Trần Tranh bật đèn phòng thẩm vấn, cố ý gọi nữ cảnh sát trong đội đến để cùng thẩm vấn. Tinh thần của Tào Ôn Mai đang căng thẳng tột độ, ánh đèn sáng khiến bà ta rất khó chịu. Nữ cảnh sát trò chuyện vài câu với bà ta, lúc ấy bà ta mới hơi thả lỏng.

Trần Tranh hỏi: "Nếu tôi không chặn bà lại, bà định đi đâu?"

Tào Ôn Mai ấp úng một lúc lâu mới trả lời: "Tôi… tôi thật sự muốn đi tìm con gái. Mấy người… mấy người không hiểu nó đâu."

"Đã ngồi ở đây rồi, bà còn muốn nói dối tôi sao?" Trần Tranh nói. "Lúc nãy ở phố Hưng Văn, tôi đã nói với bà thế nào?"

Rất nhiều người liên quan đến vụ án đều như vậy, thái độ thay đổi liên tục theo cảm xúc, giây trước còn quyết định hợp tác với cảnh sát, giây sau đã cảm thấy cảnh sát không đáng tin. Trần Tranh gặp quá nhiều trường hợp như vậy rồi nên đã sớm không còn bị bọn họ ảnh hưởng nữa. Sự bình tĩnh của cảnh sát chính là sự k*ch th*ch tốt nhất đối với bọn họ.

"Tôi…" Tào Ôn Mai siết chặt hai tay. "Tôi thật sự muốn đi tìm con bé, mặc dù… mặc dù mục đích chính là muốn trốn tránh một thời gian."

Trần Tranh hỏi: "Tại sao phải trốn tránh? Bà là mẹ của người mất tích, bà không hợp tác với nhà trường, không hợp tác với cảnh sát, ngược lại còn muốn bỏ trốn, chẳng lẽ bà đã làm ra chuyện gì không thể để cảnh sát biết được? Có phải bà đã hãm hại Lưu Ôn Nhiên không?"

"Không… không! Sao tôi có thể hãm hại con bé được!" Tào Ôn Mai kích động biện minh. "Dù con bé có hận tôi thế nào thì nó cũng là con gái ruột của tôi! Làm mẹ sao có thể hãm hại con gái mình được?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!