Ở thành phố Vinh Tương, trời mưa như trút nước, Vu Đào không mang ô, đứng chờ chồng đến đón trước tòa nhà công ty. Một chiếc xe dừng lại, cửa xe mở ra, một người đàn ông lạ mặt bước xuống, tiến về phía cô. Cô không quen biết người này, nhưng ánh mắt anh ta lại nhìn thẳng vào cô. Cô nghi hoặc nhìn sang bên cạnh, chỉ có một mình cô ở đây.
"Chị Vu, có thể cho tôi xin ít thời gian được không?" Ngay khi Vu Đào nghĩ rằng lại là một người bán bảo hiểm, người đàn ông đã đưa ra giấy tờ tùy thân.
Minh Hàn, cảnh sát.
Vu Đào sửng sốt, ngước nhìn Minh Hàn, lo lắng hỏi: "Anh tìm tôi có việc gì không?"
Trong tòa nhà văn phòng có một quán cà phê mở, Minh Hàn nói: "Chúng ta vào đó nói chuyện."
Gần như không còn ai uống cà phê sau giờ làm việc, vì vậy trong quán chỉ có Minh Hàn và Vu Đào. Minh Hàn nói: "Tôi đến tìm chị vì em trai chị, Vu Dã."
Vu Đào ngạc nhiên: "Em trai tôi? Nó sao vậy?"
"Chuyện hơi phức tạp, gần đây cậu ta có liên quan đến một vụ án mạng, trong quá trình điều tra, cậu ta đã thừa nhận mình giết hại ba người phụ nữ, và…" Minh Hàn nhìn vào mắt Vu Đào, "…Cha của hai người, Vu Chương."
Vu Đào sững người, như thể không hiểu, sau đó che miệng, cả người run rẩy, nước mắt tuôn rơi, "Làm sao có thể?"
"Chị Vu, chị bình tĩnh lại trước, bốn vụ án tôi vừa nói, đều là do chính miệng cậu ta khai nhận, sự thật như thế nào, chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra." Minh Hàn hỏi: "Hai chị em chị đã lâu không gặp nhau rồi phải không?"
Vu Đào nghẹn ngào hồi lâu, giọng nói đầy tự trách, "Tết năm ngoái tôi và chồng về quê một chuyến, tết năm nay chúng tôi về quê chồng. Công việc của tôi thường ngày rất bận rộn, với cả Tiểu Dã đã…. gần hai năm nay không gặp rồi. Nó không thể giết người được, nhất định là có hiểu lầm gì đó, cảnh sát Minh, các anh ngàn vạn lần đừng oan uổng cho nó!"
Minh Hàn gật đầu, "Chúng tôi cũng cảm thấy đằng sau còn có uẩn khúc, nhưng cậu ta không chịu nói, vậy nên tôi mới đích thân đến tìm chị. Đúng rồi, thậm chí Vu Dã còn không muốn cho chúng tôi biết chị đang sống ở thành phố Vinh Tương, chúng tôi phải thông qua con đường khác mới tra được tình hình của chị."
Vu Đào ngạc nhiên: "Cái gì?"
Minh Hàn nói: "Có thể cậu ta không muốn chúng tôi tìm được chị, nhưng tôi không biết lý do là gì."
Sắc mặt Vu Đào tái nhợt, dường như đã nghĩ đến điều gì đó.
Minh Hàn nói: "Chị Vu, xét tình hình của Vu Dã, tôi hy vọng chị có thể theo tôi đến thành phố Trúc Tuyền một chuyến, cậu ta che giấu rất nhiều chuyện không muốn nói với chúng tôi, có thể chỉ có chị mới khiến cậu ta chịu mở miệng."
Vu Đào hỏi: "Tôi có thể biết ba người chết có quan hệ gì với nó không?"
Minh Hàn nói: "Với cậu ta thì không có quan hệ gì sâu sắc, nhưng với bạn gái của cậu ta thì quan hệ không cạn."
Vu Đào nói: "Bạn gái?!"
"Chị không biết sao?" Minh Hàn nói: "Vu Dã không nói với chị là cậu ta có bạn gái?"
Vu Đào lắc đầu, lo lắng nói: "Nó chưa từng nói, tôi cũng từng hỏi nó, lần nào nó cũng nói là không có!"
"Có thể là muốn đích thân giới thiệu với chị." Minh Hàn lại nói: "Cô bạn gái này của cậu ta còn đáng ngờ hơn cả cậu ta, chuyện này để sau chúng ta nói. Trước tiên tôi sẽ trả lời câu hỏi của chị, trong số những người chết có một người là bạn của bạn gái cậu ta, một người đã xúc phạm cô ta nhiều năm trước, người cuối cùng thì quan hệ xa hơn một chút, nhưng nói chung, Vu Dã đều quen biết họ thông qua cô ta."
"Vậy…" Vu Đào càng thêm lo lắng, "Cô ta nói gì không?"
Minh Hàn lộ ra vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn, "Cô ta nói người đều do Vu Dã giết, không liên quan gì đến cô ta, cô ta và kẻ giết người ngày đêm bên nhau, cô ta cũng là nạn nhân."
Vu Đào kích động đứng bật dậy, "Không thể nào! Em trai tôi nhất định là bị cô ta hãm hại!"
Chồng của Vu Đào đến, anh ta là một người đàn ông có ngoại hình rất bình thường, biết chuyện của Vu Dã, anh ta cũng giật mình, muốn cùng Vu Đào đến thành phố Trúc Tuyền. Trên đường đi, Minh Hàn nói: "Chị còn nhớ cái chết của cha mình như thế nào không?"
Nghe thấy hai chữ "cha mình", trên mặt Vu Đào hiện lên vẻ chán ghét không che giấu, "Ông ta không xứng làm cha, ông ta chính là một tên khốn nạn!"
Vu Dã cũng dùng từ "Khốn nạn" để chỉ Vu Chương, Minh Hàn bèn trực tiếp gọi tên, "Lúc đó Vu Dã mới tám tuổi, nó làm sao giết được Vu Chương?"
Hàng ghế sau im lặng, hồi lâu, Vu Đào cúi đầu nói: "Không phải nó giết, Vu Chương là tự mình rơi xuống sông, chết đuối, là báo ứng."
Minh Hàn nhìn vào gương chiếu hậu, lại nói: "Vu Dã đã kể lại quá trình rất rõ ràng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!