Chương 33: Mê Sơn (33)

Lần đầu tiên đi công tác, Hứa Xuyên không khỏi căng thẳng. Mặc dù khi còn ở thành phố Trúc Tuyền, cậu ta đã từng nghĩ nếu có thể gặp mặt hung thủ vụ án Triệu Thủy Hà là Hướng Vũ thì tốt biết mấy. Trên đường đến thành phố Nhã Phúc, cậu ta cũng nghĩ ra đủ cách để gặp mặt Hướng Vũ, nhưng khi bị Minh Hàn "bỏ rơi" ở Sở Công an thành phố, cậu ta vẫn không đủ cứng rắn để yêu cầu cảnh sát Nhã Phúc đưa thẳng đến trại tạm giam.

Cảnh sát Nhã Phúc biết được mục đích của cậu ta là sắp xếp lại vụ án Triệu Thủy Hà nên đã đưa cho cậu một số tài liệu, rồi khách sáo nói: "Cần gì cứ tìm tôi". Hứa Xuyên cũng vô tư, người ta đưa tài liệu, cậu liền ngồi ở phòng họp nhỏ nghiêm túc nghiên cứu.

Báo cáo điều tra của các nơi gửi đến Viện nghiên cứu tuy chi tiết nhưng không phải là tất cả. Trong quá trình điều tra ban đầu, chắc chắn cảnh sát phải "Quăng lưới" rộng, rất nhiều thông tin thu thập được sau này xem ra là vô dụng nên không cần gửi đến Viện nghiên cứu, các nghiên cứu viên cũng không cần thiết phải lãng phí thời gian cho những thông tin này. Những gì Hứa Xuyên đang xem chính là loại tài liệu này –  rối rắm và vô nghĩa.

Nhưng dù sao cũng là manh mối mới, Hứa Xuyên vẫn say sưa đọc, chẳng để ý đến xung quanh.

Đột nhiên, cậu ta nhìn thấy một cái tên quen thuộc – phố Ba Tiêu. Trong các báo cáo trước đó chưa hề xuất hiện địa danh này, nhưng cậu ta chắc chắn hôm nay đã nghe thấy cái tên này ở đâu rồi.

Là Minh Hàn nói! Minh Hàn đã đến phố Ba Tiêu, trong vụ án hóc búa ở Trúc Tuyền có một nhân vật liên quan đã lớn lên ở phố Ba Tiêu!

Tim Hứa Xuyên đập nhanh hơn. Điều này có ý nghĩa gì? Cậu ta không biết. Vụ án Triệu Thủy Hà và vụ án ở Trúc Tuyền chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng Triệu Thủy Hà và Ngô Liên San đều từng sống ở phố Ba Tiêu! Hứa Xuyên nín thở, ghi lại điểm nghi vấn không thể bỏ qua này rồi tiếp tục đọc.

Công ty quảng cáo do Triệu Thủy Hà hợp tác thành lập có tên là Truyền thông Nhất Hòa. Trước năm 30 tuổi, cuộc sống của cô ấy đừng nói là huy hoàng, ngay cả việc cơm no áo ấm cũng là một vấn đề. Trình độ học vấn không cao, cô ấy phải đi làm thuê lâu năm, việc nặng nhọc gì cũng làm, không có nhà riêng, phải ở ký túc xá do công ty cung cấp hoặc ở ghép với người khác trong căn nhà tồi tàn.

Khoảng thời gian cô ấy chuyển đến phố Ba Tiêu cũng chính là lúc cô ấy thành lập Truyền thông Nhất Hòa. Lúc đó, tất cả số tiền tiết kiệm của cô ấy đều dồn vào công ty, trắng tay, nhưng là sếp nên không thể để nhân viên cảm thấy cuộc sống của mình quá khó khăn. Vì vậy, cô ấy đã thuê nhà ở phố Ba Tiêu, dù cũ kỹ nhưng tiền thuê nhà cô ấy có thể tự lo được, không cần phải ở chung với người khác.

Dường như trong thời gian sống ở phố Ba Tiêu, Triệu Thủy Hà không gặp chuyện gì đặc biệt. Một năm sau, khi công việc kinh doanh của công ty dần đi vào quỹ đạo, cô ấy chuyển đến một khu chung cư tốt hơn, sau đó mua nhà, cuối cùng cũng có chỗ đứng vững chắc ở thành phố này.

Hứa Xuyên cau mày, cậu đã đọc đi đọc lại đoạn này ba lần, nhưng vẫn không thấy Triệu Thủy Hà có bất kỳ mối liên hệ nào với vụ án ở Trúc Tuyền. Có phải cậu đã quá nhạy cảm rồi không? Đây thực sự chỉ là một manh mối vô dụng?

"Kệ nó, cứ báo cáo trước đã!" Nghĩ vậy, cậu ta lập tức gọi điện cho Minh Hàn. Phản ứng của Minh Hàn đã tiếp thêm cho cậu ta một liều thuốc bổ, cậu ta ngượng ngùng cười ngốc nghếch một tiếng, lẩm bẩm: "Mình cũng khá hữu dụng đấy chứ."

Khi Minh Hàn đến Sở Công an Nhã Phúc, Hứa Xuyên đã xem gần hết tài liệu, cậu ta đang trò chuyện với một cảnh sát hình sự tham gia điều tra. Nhìn thấy cậu ta quan tâm đến việc Triệu Thủy Hà từng sống ở phố Ba Tiêu, viên cảnh sát kia phần nào hiểu thêm về ấn tượng cố hữu của Viện nghiên cứu tâm lý – những người này xa rời thực tế, không có cái nhìn tổng thể, chỉ biết bám vào những chi tiết vô dụng để phóng đại, ai phóng đại độc đáo hơn thì người đó thắng.

Cảnh sát hình sự nói: "Triệu Thủy Hà sống ở phố Ba Tiêu tám năm trước. Khoảng thời gian đó cô ấy dồn hết tâm sức vào công việc, phố Ba Tiêu đối với cô ấy chỉ là chỗ ngủ, thậm chí rất nhiều lúc cô ấy còn không về đó."

Hứa Xuyên không nghe ra sự bài xích trong lời nói của đối phương, vẫn tiếp tục hỏi dồn: "Vậy lúc đó Nhất Hòa nhận những công việc gì?"

Cảnh sát hình sự thở dài, thực sự không muốn đắc tội với nghiên cứu viên này, vậy nên đã nhẫn nại, nói: "Đều là những công việc lặt vặt, những việc mà các công ty quảng cáo khác không thèm nhận, hoặc là phần việc thừa mà các công ty khác làm không hết."

Hứa Xuyên nghĩ ngợi, nói: "Chắc hẳn lúc đó cuộc sống của Triệu Thủy Hà rất khó khăn."

"Không chỉ là khó khăn, mà là sắp phát điên." Cảnh sát hình sự nói: "Nhân viên thì ít, lại không giữ chân được người, cơ bản là cô ấy và Lão Văn – chính là người hợp tác với cô ấy – liều mạng làm việc."

Hứa Xuyên đặt mình vào hoàn cảnh đó: "Trong hoàn cảnh như vậy, tâm trạng sẽ rất áp lực nhỉ? Tôi thấy trong báo cáo các anh gửi đến nói rằng tính khí của Triệu Thủy Hà lúc tốt lúc xấu, khá là cảm tính, đặc biệt là đối với nam thanh niên, nhưng hình như thời gian đầu cô ấy không như vậy, sự thay đổi tính cách là trong giai đoạn khởi nghiệp này?"

Cảnh sát hình sự sững sờ, không ngờ Hứa Xuyên lại quen thuộc với báo cáo đến vậy, rõ ràng là đã bỏ công sức ra nghiên cứu, bèn nghiêm túc hơn: "Người hợp tác và nhân viên cũ cũng từng đề cập đến điều này. Lão Văn phụ trách công việc cụ thể bên trong, cơ bản không cần giao tiếp với bên ngoài, môi trường tương đối đơn thuần, mệt mỏi cũng chỉ là mệt mỏi về thể xác.

Còn Triệu Thủy Hà phụ trách đối ngoại, tiếp xúc với nhiều người nên áp lực tinh thần rất lớn, lúc đó cô ấy thường xuyên mắng chửi người khác ở công ty, tính tình rất nóng nảy."

Hứa Xuyên hỏi: "Còn dữ dội hơn cả lúc mắng Hướng Vũ sao?"

Cảnh sát hình sự nói: "Đúng vậy. Lúc Hướng Vũ đến Nhất Hòa thì Nhất Hòa đã là một trong những công ty quảng cáo hàng đầu rồi, Triệu Thủy Hà nói năng, làm việc gì cũng phải kiềm chế hơn."

Hứa Xuyên trầm ngâm suy nghĩ. Minh Hàn đi đến cạnh bàn, nói: "Để tôi xem qua đoạn Triệu Thủy Hà sống ở phố Ba Tiêu."

Hứa Xuyên lập tức tìm cho cậu. Minh Hàn cứ tưởng trong tài liệu sẽ có nhiều thông tin hơn về việc Triệu Thủy Hà sống ở phố Ba Tiêu, nhưng trên thực tế chỉ là một dòng, cảnh sát địa phương cho rằng đây chỉ là thông tin thuê nhà vô dụng, chỉ cử người đến xác minh xem Triệu Thủy Hà có thực sự từng sống ở đó hay không.

Minh Hàn chỉ vào tên người hợp tác, hỏi: "Có thông tin liên lạc của người tên Văn Tân này không?"

Hứa Xuyên hỏi: "Chúng ta phải đi tìm ông ta sao?"

Minh Hàn gật đầu: "Nói chuyện phiếm một chút."

Văn Tân lớn hơn Triệu Thủy Hà 5 tuổi, năm nay 43 tuổi, từng là lãnh đạo của Triệu Thủy Hà khi cô ấy còn làm việc ở một công ty khác, sau này cùng Triệu Thủy Hà mở công ty.

Sau cái chết của Triệu Thủy Hà, Truyền thông Nhất Hòa gần như tê liệt, Văn Tân cũng không quản lý công ty nữa. Hứa Xuyên liên lạc với ông, ông im lặng một lúc rồi cho địa chỉ một quán cà phê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!