Chương 26: Mê Sơn (26)

Trần Tranh trở lại phòng thẩm vấn, Tịch Tiểu Dũng đang ngó đầu ra cửa, vừa nhìn thấy anh liền cúi đầu xuống.

Trần Tranh đặt điện thoại lên bàn, "Vẫn chưa muốn nói sao? Phải chờ người mua xe của cậu khai ra tên cậu mới chịu nói à?"

Tịch Tiểu Dũng kinh ngạc hỏi: "Ý anh là sao?"

Trần Tranh hất hàm về phía điện thoại, "Biết tôi vừa nhận được tin gì không? Vệ Ưu Thái bỏ trốn rồi."

Nghe được cái tên này, Tịch Tiểu Dũng không kìm được hít một hơi thật sâu, không khí bị ép vào khí quản phát ra tiếng rít.

Trần Tranh nói: "Tại sao hắn ta phải bỏ trốn? Tại sao cậu lại phản ứng mạnh như vậy khi nghe thấy cái tên này?"

Lúc này, men rượu trong người Tịch Tiểu Dũng đã tan hết, nhớ lại những lời Trần Tranh nói trước đó, cậu ta đột nhiên ý thức được mình có thể đã bị lừa, "Tôi, tôi nói!"

Trần Tranh gật đầu với điều tra viên bên cạnh.

"Xe của tôi bán cho Vệ Ưu Thái!" Tịch Tiểu Dũng nói: "Hắn ta còn cho tôi tiền bịt miệng, không được nói cho ai biết người mua xe là hắn ta!"

Tịch Tiểu Dũng đã nhiều năm không rời khỏi thị trấn Hoàng Quần, khi cha mẹ còn sống, nơi cậu ta đến xa nhất cũng chỉ là huyện lỵ bên kia núi. Nhà họ Tịch trước đây cũng được coi là gia đình khá giả ở thị trấn Hoàng Quần, cha mẹ cậu ta làm nghề buôn bán cát đá, kiếm được bộn tiền khi các nhà đầu tư lớn nhỏ vào thị trấn Hoàng Quần xây biệt thự, lâu đài. Nhà có đến mấy chiếc xe.

Nhưng Tịch Tiểu Dũng khác với cha mẹ, cậu ta sinh ra đã lười biếng, chưa từng đi làm. Sau khi làn sóng đầu tư rút đi, thấy không còn kiếm được tiền ở thị trấn Hoàng Quần nữa, cha mẹ cậu ta quyết định Nam tiến tìm đường làm ăn, muốn đưa cậu ta đi cùng, nhưng cậu ta không chịu. Nhà họ Tịch chỉ có một mình cậu ta, cha mẹ cũng không ép buộc, để cậu ta ở lại quê nhà.

Người tính không bằng trời tính, năm đầu tiên cha mẹ Tịch Tiểu Dũng ra ngoài, bọn họ đã qua đời vì tai nạn xe cộ, tiền bồi thường cộng với số tiền tích góp có sẵn đủ để cậu ta sống an nhàn cả đời.

Cậu ta quả thực cũng đã làm như vậy, bán hết nhà cửa xe cộ dư thừa, ru rú trong nhà, thỉnh thoảng mới ra ngoài mua đồ ăn thức uống, đến bưu điện lấy game mới mua. Tuy cậu ta không cầu tiến nhưng cũng không gây chuyện thị phi, nên trong thôn cũng không ai làm khó cậu ta, thậm chí nhiều người còn quên mất sự hiện diện của cậu ta.

Đầu năm nay, Tịch Tiểu Dũng sa vào cờ bạc bất hợp pháp của nước ngoài, ban đầu cũng kiếm được kha khá, sau đó thua hết. Cậu ta không có thu nhập, chỉ biết dựa vào tiền của cha mẹ để lại, tiền một khi đã thua sạch, cậu ta mới cảm thấy lo lắng.

Lúc Vệ Ưu Thái tìm đến, cậu ta đang phân vân không biết nên bán nhà trước hay bán xe trước. Dù sao cậu ta cũng không cần dùng đến xe, còn nhà, đổi lấy căn nhỏ hơn cũng không phải là không thể sống được.

Vệ Ưu Thái đề nghị mua xe của cậu ta với giá cao hơn nhiều so với giá thị trường mà cậu ta biết. Trên cơ sở đó, Vệ Ưu Thái còn yêu cầu cậu ta không được tiết lộ cho bất kỳ ai biết tung tích của chiếc xe, nếu làm được, hắn ta sẽ cho cậu ta thêm một khoản tiền nữa.

Cậu ta đồng ý.

Tiền nhận được đều là tiền mặt, cậu ta vô cùng đắc ý, mua rượu thịt về nhà ăn uống say sưa, thậm chí còn không biết Vệ Ưu Thái đã lái xe đi từ lúc nào.

Nói xong, Tịch Tiểu Dũng mệt mỏi ôm ngực ho khan không ngừng. Thấy vậy, Trần Tranh gọi cảnh sát hình sự đến, yêu cầu đưa Tịch Tiểu Dũng đi khám sức khỏe ngay lập tức.

Kha Thư Nhi biết tin Vệ Ưu Thái mất tích, lại càng thêm nghi thần nghi quỷ, lúc thì lo lắng hắn ta cũng bị giết, lúc thì lại cảm thấy hắn ta sẽ đến giết mình. Thấy Trần Tranh dường như không có phản ứng gì, ngược lại còn đang lục soát nhà của Tịch Tiểu Dũng, cô ta không khỏi hỏi: "Anh không lo lắng sao? Vệ Ưu Thái không thấy đâu nữa kìa!"

Trần Tranh hỏi ngược lại: "Bây giờ tôi đang ở thị trấn Hoàng Quần, nhất thời không thể quay về, việc tìm kiếm cũng không đến lượt tôi, tôi lo lắng thì có tác dụng gì?"

Kha Thư Nhi nghẹn họng, "Nhưng anh cũng không thể khoanh tay đứng nhìn chứ."

Trần Tranh lôi từ gầm giường của Tịch Tiểu Dũng ra một thùng nước tăng lực đã uống gần hết, ánh đèn chiếu vào những chai nước màu nâu vàng, "Đây là tôi đang khoanh tay đứng nhìn sao?"

……………

Ở thành phố Trúc Tuyền, Khổng Binh tức giận đến mức giậm chân vì Vệ Ưu Thái không thấy đâu nữa. Vệ Ưu Thái có nghi vấn rất lớn, theo dõi hắn ta là nhiệm vụ đã được sắp xếp từ trước, vậy mà lại để một người sống sờ sờ như vậy chuồn mất ngay trước mắt.

Minh Hàn đưa cho Khổng Binh một chai nước khoáng lạnh, "Đội trưởng Khổng, bình tĩnh nào, chúng ta ở trong tối, không theo dõi được cũng là chuyện bình thường, dù sao trước đó chứng cứ chưa đủ, chúng ta không thể trực tiếp bắt giam hắn ta."

Khổng Binh đã bị hàng loạt vụ án liên tiếp ập đến khiến cho tinh thần kiệt quệ, cộng thêm việc chưa từng gặp phải trường hợp nào tương tự, cứ bận rộn là đầu óc lại dễ bị rối loạn, mà một khi đã rối loạn thì sẽ suy nghĩ lung tung, "Liệu có phải có người đứng sau giật dây đưa hắn ta đi không?"

Minh Hàn lắc đầu, "Nếu Vệ Ưu Thái muốn chạy trốn, trước đó hắn ta đã có nhiều cơ hội hơn, hiện tại khả năng rất lớn là hắn ta không phải bỏ trốn, mà là đang đến một nơi nào đó chờ chúng ta."

Khổng Binh vội vàng hỏi: "Nơi nào? Cậu có manh mối gì sao?"

…………..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!