Vệ Ưu Thái một mực khẳng định thi thể của Hách Nhạc nằm ở núi Học Bộ. Mười năm trước chính tay hắn ta cùng với Phùng Phong và Tằng Yến chôn xác ở đó. Mặc dù Kha Thư Nhi không xuống tận nơi nhưng cũng xác nhận Phùng Phong từng nói với cô ta thi thể được chôn ở đó. Nhưng mà, cảnh sát không tìm thấy thi thể ở vị trí hai người khai báo, phạm vi tìm kiếm buộc phải mở rộng nhiều lần.
Vệ Ưu Thái cho rằng có lẽ Phùng Phong và Tằng Yến, hoặc một trong hai người bọn họ càng nghĩ càng sợ, lo lắng việc chôn xác bị lộ nên đã quay lại núi xử lý thi thể một lần nữa.
Điều này không phải là không thể, nhưng nếu thật sự là vậy thì việc tìm kiếm thi thể Hách Nhạc sẽ càng khó khăn hơn.
Một nhóm tìm kiếm mới được điều động đến, chó nghiệp vụ của cảnh sát lâm nghiệp vừa vào núi đã có phản ứng dữ dội, mà nơi đó là rìa núi Học Bộ, sát thị trấn Học Bộ, cơ hồ như không thể chôn thi thể ở đó được. Nhưng đội tìm kiếm vẫn cho khai quật, chó nghiệp vụ càng ra sức bới đất. Không lâu sau, một thi thể được bọc trong túi chống thấm nước được đào lên, đã phân hủy đến mức khó có thể phân biệt giới tính bằng mắt thường.
Hách Nhạc đã chết mười năm, thi thể đã sớm hóa thành xương trắng, không thể nào còn trong tình trạng phân hủy nghiêm trọng như thế được. Vậy đây không phải là Hách Nhạc. Người chết bất ngờ xuất hiện này có thể không liên quan gì đến vụ án mà phân cục Bắc Diệp đang điều tra, nhưng thời điểm và cách thức xuất hiện khiến Khổng Binh không thể nào yên tâm cho được.
Trước đây, thành phố Trúc Tuyền chưa từng xuất hiện tình huống hóc búa như vậy.
"Nếu tình huống tương tự xảy ra ở Lạc Thành…" Khổng Binh chần chừ một lúc rồi hỏi: "Các cậu sẽ làm thế nào?"
"Đội trọng án chưa chắc đã tiếp nhận, nhưng nhất định sẽ cử người đến tìm hiểu." Trần Tranh nói: "Nếu xác định không liên quan đến vụ án đang xử lý thì sẽ để người khác điều tra. Nhưng mà, cho dù là vậy cũng cần phải luôn chú ý đến tiến triển điều tra. Có một số vụ án chỉ khi điều tra đến một mức độ nhất định, tính liên quan mới thể hiện ra."
Khổng Binh im lặng một lúc, thấp giọng nói: "Cảm ơn."
Minh Hàn cười nói: "Đội trưởng Khổng, sao còn ngại ngùng vậy?"
Khổng Binh đen mặt, "Không có."
"Để tôi đi." Minh Hàn khoác vai anh ta như thể anh em tốt, "Dù sao thì bên anh cũng đã thiếu người mà."
Khổng Binh có chút bất ngờ, ngập ngừng nói: "Vậy thì làm phiền cậu rồi."
Minh Hàn quay đầu lại, nhướng mày với Trần Tranh.
Nơi đào được thi thể đã được giăng dây phong tỏa, người dân sống gần đó kéo đến xem náo nhiệt, một nhóm người bị mùi hôi thối xua đuổi, lại có một nhóm người khác kéo đến. Thi thể phân hủy rất dễ vỡ, cảnh sát lâm nghiệp không dám tùy tiện động vào. Minh Hàn cùng pháp y đến nơi, pháp y lập tức tiến hành khám nghiệm tử thi sơ bộ, Minh Hàn như có thể che chắn mùi hôi thối, ung dung đi đi lại lại xung quanh hố chôn xác.
Nơi này cách đường đất không xa, nếu vứt xác thì cũng khá thuận tiện, gần đó có một bãi xử lý rác, vào mùa hè thu, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, ở một mức độ nào đó có thể che lấp mùi hôi thối của xác chết. Cũng chính vì sự tồn tại của bãi rác này mà người bình thường sẽ không đi về phía này.
Hách Nhạc chết trong rừng sâu, thi thể đương nhiên cũng bị chôn trong rừng sâu, rất khó phát hiện. Khách quan mà nói, thi thể chôn càng sâu thì khả năng bị phát hiện càng nhỏ. Nhưng nếu người chết bên ngoài, lại cố tình chôn xác trong rừng sâu thì đúng là tự chuốc lấy phiền phức – người ta đi càng sâu trong rừng thì rừng càng ghi lại nhiều dấu vết.
Kẻ xử lý thi thể lần này là một kẻ có chút tiểu xảo.
Minh Hàn trở lại mép hố, ngồi xổm xuống quan sát kỹ lưỡng. Hố được đào rất sâu, phía trên còn được phủ bằng đá, có cả cây cối được di chuyển đến. Loại hố chôn xác này thường không phải là đào tạm thời. Hung thủ đã chuẩn bị sẵn nơi này từ trước khi gây án. Như vậy, rất có thể hắn ta đã tìm hiểu kỹ xung quanh, tránh né những camera có thể ghi lại hình ảnh của hắn ta.
Đây là một vụ giết người có dự mưu trước.
Giọng nói của pháp y vọng ra từ trong khẩu trang: "Đã chết khoảng hai tháng rồi, nữ, nguyên nhân tử vong là gãy xương đốt sống cổ."
Minh Hàn nói: "Gãy xương đốt sống cổ? Do đâu mà ra?"
Pháp y cũng phản ứng lại, vẻ mặt kinh ngạc: "Hung khí cùn, bị đánh bằng hung khí cùn, tương tự với nguyên nhân cái chết của "Tằng Yến"."
Minh Hàn đứng dậy, đi vài bước: "Đưa về giải phẫu trước đã."
So sánh DNA và giải phẫu được tiến hành đồng thời, do quá trình phân hủy đã phá hủy các dấu vết nên trên thi thể, pháp y không tìm thấy vết thương nào khác ngoài xương đốt sống cổ, nhưng phát hiện nạn nhân từng bị gãy chân trái, là một vết thương cũ.
Khám nghiệm hiện trường không tìm thấy dấu vết khả nghi và bằng chứng nào khác có thể cung cấp thông tin về hung thủ, điều này nằm trong dự đoán của Minh Hàn, dù sao thì chuyện đã xảy ra cách đây hơn hai tháng, vài trận mưa lớn cuối hè đầu thu trút xuống, dù có bao nhiêu dấu vết cũng sẽ bị cuốn trôi.
Điều đáng quan tâm nhất vẫn là vết thương chí mạng của nạn nhân, khi pháp y giải phẫu, Minh Hàn đã đứng bên cạnh, cùng pháp y phân tích lực tác động và hung khí.
"Công cụ không phải là cùng một loại, lần này là búa có vết lõm trên mặt cắt, nhưng cách thức đánh tương tự, lực mạnh hơn." Vẻ mặt Pháp y nghiêm trọng: "Khả năng cao là cùng một người gây án."
Minh Hàn giơ tay phải lên, làm động tác cầm búa: "Nếu có búa, thông thường sẽ đánh thẳng vào đầu."
Pháp y gật đầu: "Đó cũng là lý do tôi nói có thể là cùng một người gây án, dường như hung thủ đặc biệt chú ý đến phần cổ, cột sống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!