Chương 2: Mê Sơn (02)

Nghe tiếng la hét, Trần Tranh theo bản năng chạy lên lầu, nhưng dòng người chen chúc chạy xuống như một bức tường khổng lồ, chặn anh lại giữa lối đi chật hẹp. Giày bị giẫm đạp, cúc áo sơ mi cũng bị bung ra, anh bỗng dừng bước, loạng choạng lùi lại theo dòng người, đứng vững lại ngước nhìn cầu thang, bỗng chợt nhận ra nơi đây không còn là "Chiến trường" của một nhà nghiên cứu như anh nữa.

Càng lúc càng có nhiều người xuống lầu, một người đàn ông trung niên vừa đi vừa kể lại những gì mình thấy trên lầu bốn:

"Lúc cảnh sát mở cửa tôi đã đứng ngay đó! Các người không ngửi thấy à, cái mùi thối đó! Người chết rồi, bị vứt trong thùng rác! Cái thùng rác màu xanh ấy!"

Trần Tranh nhìn theo tay người đàn ông, là loại thùng rác màu xanh lam cỡ lớn thường thấy, khắp khu chung cư đều có, các cửa hàng ăn uống cũng hay dùng. Tiểu Yến bán rau trộn, trong nhà có loại thùng rác này cũng không có gì lạ.

Người đàn ông trung niên càng nói càng hăng: "Các người biết điều kỳ lạ nhất là gì không? Trên người cô ta cắm đầy xiên! Chính là cái loại xiên tre đó! Bà nó chứ, giống như thịt xiên vậy! Hù chết tôi rồi!"

Trần Tranh sững người, chợt nghĩ đến những món ăn được xiên trong quầy hàng rau trộn của Tiểu Yến. Ở thành phố Trúc Tuyền, những người bán rau trộn hầu như không xiên thức ăn, mà trực tiếp cho vào nồi, khách muốn gì thì gắp. Nhưng Tiểu Yến thì khác, tất cả các món ăn của cô đều được xiên, xiên những món ăn nhỏ thì dùng xiên tre, còn nội tạng, chân giò… thì dùng xiên sắt. Khách chọn xong, cô mới rút từng xiên một ra, cắt thành miếng nhỏ.

Lần đầu tiên Trần Tranh đến mua, anh cảm thấy xiên như vậy thật rườm rà, nhưng sau đó nghĩ lại, anh nhận ra đây có lẽ là nét đặc sắc mà Tiểu Yến cố tình tạo ra.

Nếu như nhân chứng không nói dối, và người chết đúng là Tiểu Yến, vậy thì tính nghi thức này có phải là hướng đến phương thức kiếm sống của Tiểu Yến không?

Người đàn ông trung niên vẫn đang kể, nét mặt và lời lẽ ngày càng khoa trương, đã có không ít cư dân nhát gan vội vã rời đi, nhưng cũng có nhiều người cố gắng lên lầu hơn, cả khu chung cư như một cái nồi nước sôi sùng sục, hễ ai có miệng là đều đang bàn tán về vụ án mạng này.

Một cảm giác chán ghét và bất lực dâng lên trong lòng Trần Tranh, anh chen ra khỏi đám đông, trở về căn hộ của mình ở tòa nhà số ba. Cánh cửa đóng lại, dường như mọi ồn ào náo nhiệt đều bị ngăn cách bên ngoài. Nhưng vài phút sau, khi anh thay chiếc áo sơ mi bị mất cúc, đi đến bên cửa sổ, nhìn thấy những người tụ tập bàn tán ở dưới lầu, anh mới nhận ra rằng mình không thể đứng nhìn vụ án xảy ra ngay trước mắt như vậy được.

Khi Trần Tranh đến gần tòa nhà cũ một lần nữa, một chiếc xe cảnh sát khác chạy đến, một dải phân cách đã được giăng ra ở dưới lầu, các cảnh sát mặt đỏ tía tai yêu cầu những người dân không nghe lời giải tán, vẫn còn một số người trung niên và cao tuổi đứng hiên ngang trong phạm vi dải phân cách.

Trần Tranh tiến lại gần dải phân cách, một cảnh sát trẻ tuổi cảnh giác chạy đến: "Anh ơi, không được vào đây đâu!"

Trần Tranh xuất trình giấy tờ: "Tôi cũng là cảnh sát, sống ở khu chung cư này, và có quen biết với nạn nhân. Nếu cần tôi giúp đỡ, cứ việc tìm tôi."

Cảnh sát trẻ tuổi nhìn thấy Trần Tranh là nhà nghiên cứu, mắt anh ta sáng lên. Trong mắt những người có thâm niên, Viện nghiên cứu tâm lý tội phạm hình sự là một nơi không có tương lai, nhưng đối với những cảnh sát trẻ tuổi, viện nghiên cứu trực thuộc Sở công an tỉnh đại diện cho kinh nghiệm, tư cách, các nhà nghiên cứu đều là thầy giáo.

"Thầy Trần, vào đây vào đây!" Cậu cảnh sát trẻ tuổi phấn khích nói: "Hiện trường quá kỳ lạ, đồn chúng tôi chưa bao giờ gặp vụ án nào như vậy, vừa rồi đã liên lạc với phân cục Bắc Diệp rồi, thầy đến thật đúng lúc!"

Lúc này, đồn trưởng cũng bước tới, biết Trần Tranh là nhà nghiên cứu, liền bảo cảnh sát trẻ tuổi đưa anh lên lầu.

Vừa lên đến tầng bốn, Trần Tranh đã ngửi thấy mùi quen thuộc đó, mùi ẩm mốc đặc trưng của tòa nhà cũ hòa quyện với mùi tử thi, k*ch th*ch mãnh liệt thần kinh con người. Đã lâu rồi Trần Tranh không trực tiếp đến hiện trường vụ án, ký ức quá khứ đã như con sóng biển xa xôi, giờ bỗng cuồn cuộn trỗi dậy.

Căn hộ 401 là căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, vào cửa không có lối đi, trực tiếp là phòng khách. Đối diện cửa ra vào là hai phòng ngủ song song. Phong cách trang trí và bày biện của phòng khách rất xưa cũ, ghế sô pha, tường tivi, đèn chùm đều là phong cách lòe loẹt và lỗi thời của hơn hai mươi năm trước, không giống nơi ở của một người phụ nữ trẻ tuổi. Nhưng trên ban công lại đặt một tấm thảm yoga cuộn tròn và máy chạy bộ gấp gọn, giống như chồi non vươn lên từ trong ngôi nhà già cỗi này vậy.

Thi thể ở trong bếp, ba cảnh sát chặn ở cửa bếp, Trần Tranh đeo găng tay bọc giày bước vào, chen chúc đến mức khó xoay người.

Chiếc thùng rác màu xanh lam mà nhân chứng nói nằm ngay cạnh bồn rửa, nhìn thấy thi thể, Trần Tranh khẽ thở dài.

Đúng là Tiểu Yến. Người phụ nữ bán rau trộn tràn đầy sức sống cách đây không lâu, bây giờ đã chết thực sự.

Thi thể không có quần áo che đậy, được gập lại đặt trong thùng rác, đầu và tứ chi lộ ra ngoài. Dường như hung thủ đã bế thi thể lên, trực tiếp ném vào thùng. Nhìn bề ngoài thì Tiểu Yến như được thùng rác "Ôm kiểu công chúa".

Nhận thức này khiến Trần Tranh hơi rùng mình.

Đầu Tiểu Yến gập sang một bên theo một góc độ rất bất thường, mái tóc dài xõa xuống đất. Mái tóc, nhìn có chút khác biệt so với ấn tượng của Trần Tranh. Tiểu Yến luôn búi tóc mái lên, để lộ toàn bộ khuôn mặt, phần tóc phía sau cũng được búi gọn, mùa đông còn đội thêm mũ. Trần Tranh cứ tưởng tóc cô ấy ngắn, nhiều nhất là đến vai. Hoá ra, tóc Tiểu Yến lại dài như vậy.

Đồn công an không có pháp y, pháp y của phân cục Bắc Diệp đang trên đường đến. Trần Tranh cúi người, cẩn thận quan sát những vết tích loang lổ trên người Tiểu Yến, thi thể đã bắt đầu phân hủy, trước khi chết từng bị trói bằng dây thừng, cô đã vùng vẫy, nhưng vẫn không thể thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Cuối cùng….

Trần Tranh cẩn thận nâng cổ cô lên, tìm thấy vết thương chí mạng ở sau gáy – đốt sống cổ đã bị gãy, nhưng không phải bị bẻ gãy, mà là bị vật cùn đánh liên tục. Dường như hung thủ không thành thạo thủ pháp giết người, nhưng nhất định là một kẻ vô cùng tàn nhẫn.

Những xiên tre cắm trên người Tiểu Yến chính là loại xiên tre cô thường dùng, phần lớn cắm ở thân và chân, trên mặt không có. Vết thương không có phản ứng sinh học.

Trong lúc kiểm tra xiên tre, Trần Tranh chú ý thấy phía sau vai phải của Tiểu Yến có một vết bớt nhạt màu hơn so với màu da, to bằng bàn tay người lớn, nhìn không ra hình thù gì, nếu nhất định phải miêu tả thì nó giống như một chiếc quạt nan được làm khá thô. Trên vết bớt này cắm ba xiên tre, mật độ dày hơn so với xiên tre ở những vị trí khác.

Tại sao hung thủ lại làm như vậy? Căm ghét? Trần Tranh không khỏi nghĩ đến việc cách đây không lâu nghe cư dân nói, có mấy quán hàng rong rất hằn học với Tiểu Yến. Vậy còn việc cắm xiên vào vết bớt thì sao? Trùng hợp? Hay là nhìn thấy vết bớt này nên cảm thấy chướng mắt? Hay là, vết bớt này còn ẩn chứa một manh mối nào khác?

Sống ở đây gần một năm, ít nhiều gì Trần Tranh cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng giữa các quán hàng rong trong con hẻm bán đồ ăn vặt. Khách hàng chỉ có những người dân trong khu chung cư này, địa bàn của con hẻm bán đồ ăn vặt cũng chỉ có vậy, nhà này làm ăn tốt thì nhà kia làm ăn kém. Quán rau trộn của Tiểu Yến quả thực làm ăn phát đạt đến mức khiến người ta ghen tị đỏ mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!