Chương 185: Tranh Luận (37)

"Đi thôi." Trần Tranh xoay người. "Đi gặp Lý Đông Trì một lát."

Nhưng Minh Hàn gọi anh lại. "Anh, anh định báo cáo chuyện của Hàn Cừ như thế nào?"

Trần Tranh dừng bước, Minh Hàn đuổi kịp. "Anh và Văn Ngộ là người tiếp xúc gần với hắn, anh lại hiểu hắn hơn Văn Ngộ, đến lúc đó chắc chắn là anh phải báo cáo."

Trần Tranh xoa xoa hốc mắt mỏi nhừ. "Báo cáo thế nào được, nói thật, Hàn Cừ hỗ trợ Lương Nhạc Trạch chạy trốn, trên đường có ý định truyền đạt cho anh một tin tức nào đó, nhưng anh không nhận được."

Minh Hàn nói: "Anh đang vô thức bảo vệ bao che cho hắn. Anh đã nói, hắn chỉ liếc nhìn về phía anh một cái. Chi tiết này thậm chí còn không cần cho vào báo cáo."

Trần Tranh ngẩng đầu, biển cả mênh mông xa xa trong mắt anh nhấp nhô. "Nhưng anh bắt buộc phải nắm bắt chi tiết này, anh không thể cứ thế mà trở về được."

Minh Hàn thở dài. "Người của đội đặc nhiệm Lạc Thành các anh còn khó quản hơn cả người của đội cơ động bọn em."

Tại trung tâm thị trấn của vùng Tiết Lan, cảnh sát nước M đã dựng lên một sở chỉ huy tác chiến tạm thời. Lý Đông Trì, Long Phú Sinh mặt mày hớn hở, các thành viên bên dưới cũng phấn chấn tinh thần. Nhiệm vụ chính của cảnh sát nước M hiện tại là hoàn thành việc truy quét vùng Tiết Lan, tóm gọn thêm nhiều tội phạm liên quan đến "Lượng Thiên Xích".

Trong việc đối phó với "Lượng Thiên Xích", đi đến bước này, Lý Đông Trì và Long Phú Sinh đã bắt đầu nảy sinh một số bất đồng. Long Phú Sinh muốn giữ vững ổn định, còn Lý Đông Trì ban đầu cũng khá thận trọng, có ý định riêng. Nhưng chứng kiến ​​sự hợp tác với cảnh sát Hoa Quốc đang trên đà thắng lợi, "dễ dàng" tiến vào miền Bắc hỗn loạn, anh ta lập tức thay đổi suy nghĩ, muốn thừa thắng xông lên, đào bới cả Kim Ô ra.

Trước mặt cảnh sát Hoa Quốc, Long Phú Sinh hạ nhiệt cho Lý Đông Trì. "Đừng nóng vội, bước tiếp theo đi như thế nào còn phải xem ý của cục trưởng Đường và cục trưởng Lư, chúng ta chỉ cần hỗ trợ ở bên cạnh là được."

Lý Đông Trì còn muốn nói gì đó, nhưng Long Phú Sinh lại nói: "Mấy người ở thành phố Tiêu Lưu kia đang rục rịch, cậu ở đây càng lâu thì bọn họ càng có nhiều ý đồ."

Trần Tranh không muốn can thiệp vào vòng xoáy nội bộ của nước M, anh đến phòng giam tạm thời giam giữ Đỗ Tạp. Nơi này là chỗ "Lượng Thiên Xích" giam giữ người, âm u ẩm ướt, trên tường treo đầy đủ các loại dụng cụ tra tấn. Lý Đông Trì tự xưng là người văn minh, nhất là trước mặt cảnh sát Hoa Quốc thì phải giữ phong độ, cho nên đám lính đánh thuê bị bắt giữ tạm thời chưa phải chịu khổ.

Vết thương của Đỗ Tạp đã được xử lý cẩn thận, hắn ta ngẩng đầu nhìn Trần Tranh một cái, sau đó nhìn sang Minh Hàn phía sau Trần Tranh, cơ mặt đột nhiên căng cứng, cổ họng gằn ra tiếng gầm gừ khàn đặc.

"Vẫn còn thù oán với tôi như vậy à?" Minh Hàn bước tới. "Đúng, người bẻ gãy tay anh hôm đó là tôi. Anh nên cảm ơn tôi, chứ không phải là nhìn tôi bằng ánh mắt thù địch đó. Lương Nhạc Trạch bảo anh chặn hậu, chẳng phải là để anh chết thay sao? Là tôi cho anh sống sót, không giống như mấy tên đồng bọn của anh, bây giờ không chừng đã chôn th*n d*** đáy biển rồi."

Đỗ Tạp là người sinh sống ở biên giới Tây Nam Hoa Quốc, không có hộ khẩu, những năm đầu đến nước M làm lính đánh thuê, đương nhiên là nghe hiểu tiếng Trung. Hắn ta âm trầm trừng mắt nhìn Minh Hàn, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.

"Anh theo Lương Nhạc Trạch bao lâu rồi?" Minh Hàn hỏi. "Anh ta từ phía Đông khu vực Tiết Lan giết một mạch đến đây, anh đến cuối cùng vẫn ở bên cạnh anh ta, thế thì cũng có thể coi như là tâm phúc của anh ta rồi nhỉ?"

Đỗ Tạp nặn ra một nụ cười xấu xí. "Lương tiên sinh là ân nhân của tôi, tôi sẽ không phản bội anh ta."

"Ồ?" Minh Hàn nói: "Anh không phải là người đầu tiên nói như vậy. Có phải là Lương Nhạc Trạch đi khắp nơi ở nước M làm Bồ Tát không? Tại sao ai cũng coi anh ta là ân nhân, nguyện ý liều mạng vì anh ta? Nhưng anh ta có thật lòng trân trọng các anh không? Ân nhân nhiều như vậy, anh ta có còn nhớ rõ đã từng giúp mỗi người các anh làm những chuyện gì không?"

Sắc mặt Đỗ Tạp bỗng trở nên khó coi, im lặng không nói.

"Tôi đã nghe những câu chuyện cảm động đến rơi nước mắt của các anh nhiều rồi, anh muốn nói gì thì tôi cũng không có hứng thú." Minh Hàn nói: "Sào huyệt của Lương Nhạc Trạch ở đâu? Hoặc anh chỉ cần nói cho tôi biết, anh ta định đi đâu?"

Một lát sau, Đỗ Tạp nói: "Tôi không biết."

Trần Tranh nhìn vẻ mờ mịt hiện lên trong mắt hắn ta, câu "Không biết" đơn giản này dường như không phải là lảng tránh, hắn ta thật sự không biết.

Minh Hàn tiếp tục hỏi, Đỗ Tạp nói, hắn ta và đội trưởng của mình là Lão Huân luôn hoạt động ở vùng Tiết Lan, khu vực này là địa bàn của Kim Tú Hà, đương nhiên cũng có chỗ cho Lương Nhạc Trạch. Lương Nhạc Trạch không thường đến nước M, không có cái gọi là sào huyệt. Lần này Lương Nhạc Trạch đến vùng Tiết Lan, sau đó lẩn trốn ở phía Đông mấy ngày, tiếp theo bọn họ nhận được mệnh lệnh đến cung điện Ngọc Bích.

Khi hành động bắt đầu, Đỗ Tạp không hề biết mục tiêu là Kim Tú Hà, tình hình chiến đấu trên đường đi rất ác liệt, hắn ta và Lão Huân luôn kề cận bảo vệ Lương Nhạc Trạch. Lương Nhạc Trạch nói đã trở mặt với Kim Tú Hà, trên tay Kim Tú Hà còn có người mà anh ta nhất định phải giết. Đỗ Tạp ngày thường nghe theo Lão Huân, đối với Lương Nhạc Trạch lại càng trung thành tuyệt đối, dù có chết ở cung điện Ngọc Bích cũng không sao, cho nên khi Lương Nhạc Trạch bảo hắn ta ở lại cản chân cảnh sát, hắn ta liền không chút do dự mà rút lui.

Lúc này, thần sắc của hắn ta trở nên có chút tê liệt, như thể càng hồi tưởng lại càng không hiểu rõ bản thân mình liều mạng như vậy rốt cuộc là vì cái gì.

"Vậy còn Hàn Cừ?" Minh Hàn hỏi: "Hắn luôn ở cùng với các anh à?"

Đỗ Tạp nghi ngờ nói: "Hàn Cừ nào?"

Minh Hàn nhíu mày, lấy ra bức ảnh của Hàn Cừ. "Người này, anh không quen biết?"

"A!" Đồng tử Đỗ Tạp co rút lại. "Hắn là người của Kim Tú Hà, Kim Tú Hà còn nói hắn là cảnh sát, là đường lui mà cô ta chuẩn bị cho mình. Nhưng hắn đột nhiên lại về phe chúng tôi."

Minh Hàn và Trần Tranh nhìn nhau, nhất thời đều không thể nào hiểu rõ được mối quan hệ trong này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!