Chương 184: Tranh Luận (36)

Bặc Dương Vận há hốc miệng, môi run run, dường như muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt nên lời. Một lúc sau, ông ta giơ tay, chỉ về hướng Lương Nhạc Trạch bỏ chạy, "Bên… bên đó."

Trong lòng Minh Hàn dâng lên vô số nghi vấn, nhưng hiện tại không kịp hỏi han cặn kẽ, cậu nói với một cảnh sát đặc nhiệm nước M một tiếng. Người đó lập tức chạy tới, nhìn Bặc Dương Vận, "Yên tâm, giao cho tôi!"

Minh Hàn không trì hoãn thêm nữa, dẫn Chu Quyết và những người khác nhanh chóng chạy về phía lối đi bên trái cung điện. Trên đường đi toàn là xác chết, đồ trang trí bị đập vỡ, một vài tên bịt mặt còn thở thoi thóp đang r*n r* đau đớn. Minh Hàn không để ý tới bọn chúng, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, không thể để Lương Nhạc Trạch trốn thoát được.

Trên mặt đất phía trước có một vũng máu còn ấm, một tên bịt mặt nằm sấp trên mặt đất, nơi đây vừa trải qua một trận chiến. Đi về phía trước, dấu chân nhuốm máu cực kỳ rõ ràng, có bốn người, chia ra một nhóm hai người, đi sát cạnh nhau.

Minh Hàn tăng tốc chạy như bay, bỗng nghe thấy một tiếng súng, cậu đột nhiên trợn to mắt. Viên đạn b*n r* từ trong bóng tối phía trước, sượt qua vai cậu bay đi. Cậu khẽ quát một tiếng, chỉ huy đồng đội rút lui về phía sau bức tượng hai bên lối đi.

Chỉ có một viên đạn bắn tới, trong không khí yên tĩnh đến cực điểm, tiếng tim đập và hơi thở cũng trở nên rõ ràng lạ thường. Minh Hàn nhanh chóng phán đoán, Lương Nhạc Trạch để lại một người chặn hậu, dùng đạn để trì hoãn sự truy đuổi của cảnh sát, mà vì chỉ có một người nên không thể hình thành hỏa lực áp chế.

Tuy lối đi âm u, nhưng không phải là không nhìn thấy gì. Khả năng nhìn đêm mạnh mẽ của Minh Hàn nhanh chóng bắt được một vùng bóng tối nhỏ sau bức tượng. Anh ra hiệu cho Chu Quyết yểm hộ, sau đó nhanh chóng cúi người tiến lên.

Chu Quyết hiểu ý, lập tức nổ súng bắn về phía bóng đen. Tên đó không thể di chuyển, càng không thể thò đầu ra bắn trả. Tốc độ của Minh Hàn cực nhanh, ngay trước khi Chu Quyết phải thay băng đạn, đôi giày quân sự của cậu nhẹ nhàng điểm trên mặt đất, mũi chân mượn lực từ bức tượng, cả người bật lên. Tên lính đánh thuê vội vàng ngẩng đầu, nhưng đã bị Minh Hàn từ trên trời giáng xuống khống chế mọi động tác.

Hai cơ thể va chạm trên mặt đất, Chu Quyết và những người còn lại nhanh chóng chạy tới. Khi họng súng của bọn họ chĩa vào tên lính đánh thuê, Minh Hàn đã bẻ gãy khớp tay của hắn ta. Tên lính đánh thuê đau đớn kêu lên, cảnh sát nước M lập tức muốn nổ súng bắn chết hắn. Minh Hàn sa sầm mặt, nói: "Giữ lại một mạng, còn có ích, đi!"

Giải quyết xong tên này mất một chút thời gian, khi Minh Hàn đuổi đến cuối lối đi, bốn phía đã không còn bóng dáng ai. Bỗng nhiên, đạn súng máy từ bên phải bắn tới, Minh Hàn lập tức nằm sấp xuống đất lăn người qua một bên. Viên đạn bắn lên chỗ cậu vừa lăn qua, bụi đất và cỏ vụn bay mù mịt. Cậu lăn vào sau một tảng đá, giơ súng bắn trả.

Nguồn gốc hỏa lực là một chiếc xe bọc thép đã được cải tạo, trên nóc xe có gắn súng máy hạng nặng, một tên mặc trang phục tương tự tên lính đánh thuê lúc nãy đang điên cuồng xả đạn.

Minh Hàn nhìn sang bên phải, Chu Quyết đang ẩn nấp sau một tảng đá khác. Tràn súng máy bất ngờ này đã đánh tan đội hình của bọn họ. Minh Hàn dựa vào tảng đá, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Bên cạnh Lương Nhạc Trạch chỉ có ba người, còn phải hy sinh một người ở đây, trừ phi anh ta có thể trốn thoát ngay lập tức!

Minh Hàn nhìn về phía Tây Bắc, biển cả phản chiếu bầu trời xám xịt, sóng biển dữ dội như những ngọn núi xác chết nhấp nhô. Bỗng nhiên, Minh Hàn bắt gặp một chiếc xe đang di chuyển nhanh chóng về phía bờ biển, Lương Nhạc Trạch muốn chạy trốn bằng đường thủy!

"Anh!" Minh Hàn hét vào bộ đàm, "Lương Nhạc Trạch ở bờ biển!"

Súng máy hạng nặng bắn vỡ tảng đá Minh Hàn đang ẩn nấp, cậu ôm đầu lăn trên mặt đất, ngửa người lên nổ súng bắn trả. Chu Quyết chớp lấy thời cơ ném một quả lựu đạn, khi nó lăn đến gần đầu xe bọc thép, Minh Hàn nghiêng người bắn.

"Ầm—" Tên lính đánh thuê cùng chiếc xe bị sóng xung kích hất tung lên trời.

Minh Hàn lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn về phía xa, chiếc xe chạy trốn chỉ còn là một chấm đen nhỏ xíu. Trên bầu trời phía sau, trực thăng đến ứng cứu đang tạo ra luồng khí xoáy, cỏ dại như sóng biển cuồn cuộn. Minh Hàn ngẩng đầu nhìn trực thăng, giọng nói của Trần Tranh vang lên từ bộ đàm, "Anh nhìn thấy rồi."

Trần Tranh, Văn Ngộ và Lý Đông Trì đang ở trên trực thăng, đang tiếp cận chiếc xe Hummer đã được cải tạo. Một chiếc xe đặc chủng phanh gấp trước mặt Minh Hàn, Lý Công Thịnh mặt đầy máu, hét lớn: "Lên xe!"

Minh Hàn và Chu Quyết lập tức nhảy lên xe, chiếc xe đặc chủng lao về phía bờ biển, trên trời dưới đất cùng song kiếm hợp bích, đuổi theo Lương Nhạc Trạch.

Trần Tranh đang lắp súng bắn tỉa trên trực thăng, lúc này gió biển nổi lên, trực thăng lắc lư rất mạnh.

Chiếc trực thăng này không phải là trực thăng vũ trang, không được trang bị súng máy, là do Lý Đông Trì tạm thời cướp được. Tuy rằng dựa vào tốc độ để áp sát chiếc xe Hummer phía trước chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng không thể giống như trực thăng vũ trang tiến hành hỏa lực áp chế.

Trần Tranh đã nhìn thấy du thuyền đang chờ ở bến tàu, không còn thời gian nữa. Một khi Lương Nhạc Trạch lên được du thuyền, việc truy đuổi sẽ trở thành nhiệm vụ bất khả thi.

Cơn bão ập đến, phi công đột ngột kéo cao trực thăng lên, Trần Tranh nghiến răng giữ vững trọng tâm. Lý Đông Trì sốt ruột hét: "Nhanh lên! Không thể để bọn chúng chạy mất!"

Bên dưới vùng đất hoang, chiếc xe đặc chủng lao về phía bờ biển như sao băng, nhưng so với chiếc xe Hummer được cải tạo còn nguyên vẹn, chiếc xe đặc chủng đầy vết thương, cho dù tốc độ được đẩy lên cao nhất, cũng khó có thể đuổi kịp.

Chu Quyết mở cửa sổ, Minh Hàn chui ra khỏi cửa sổ trời, đồng thời nổ súng về phía chiếc xe Hummer. Viên đạn găm vào thân xe, tia lửa b*n r* tứ tung, nhưng không thể cản bước nó lao về phía bến tàu.

Chiếc xe Hummer dừng lại ở bến tàu, những người bên trong nhanh chóng xuống xe, hai tên cầm súng máy bắn xối xả, một tên bảo vệ Lương Nhạc Trạch nhảy lên du thuyền. Trên du thuyền đã có lính đánh thuê chờ sẵn, cùng lúc khởi động, đạn b*n r* như mưa, hai quả rocket kéo theo đuôi lửa bắn về phía trực thăng!

Đồng tử Trần Tranh co lại, Lý Đông Trì lao về phía ghế lái, trực thăng nghiêng sang trái như sắp rơi. Tên lửa sượt qua bên phải trực thăng, rơi xuống đất bốc cháy.

"Cảnh sát Trần!" Lý Đông Trì gào lên.

Nhưng mà, Trần Tranh như mất hồn, nhìn chằm chằm vào chiếc du thuyền đang chạy trốn. Trên du thuyền đó có một bóng dáng vô cùng quen thuộc với anh, lúc nãy khi Lương Nhạc Trạch rời khỏi chiếc xe Hummer, bước lên du thuyền, chính là người này đã hộ tống bên cạnh.

Là Hàn Cừ! Hàn Cừ đã mất tích!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!