Chương 17: Mê Sơn (17)

Trần Tranh dậy sớm, hôm nay phải đến Viện nghiên cứu một chuyến. Kể từ khi xảy ra vụ án "Tằng Yến", cuộc sống yên bình của anh ở thành phố Trúc Tuyền bỗng chốc thay đổi. Dù chủ động hay bị ép buộc, anh đã trở thành cộng tác viên bên ngoài của Đội Điều tra trọng án Bắc Diệp, mấy ngày nay không đụng đến công việc ở Viện nghiên cứu.

Trên danh nghĩa, ở Viện nghiên cứu Trần Tranh có một cấp trên họ Tân, tính tình ôn hòa, mọi người hay gọi ông là lão Tân. Hoàn cảnh Trần Tranh được điều đến thành phố Trúc Tuyền khá đặc biệt, lão Tân rất khách khí với anh, chưa bao giờ can thiệp vào công việc của anh. Mấy hôm trước, Trần Tranh xin lão Tân nghỉ phép vì vụ án "Tằng Yến", lão Tân lập tức đồng ý, còn vui vẻ nói: "Cậu cứ ở bên đó thể hiện tài năng đi, bên này không vấn đề gì."

Không ngờ hôm qua người gọi điện "Kiểm tra" anh lại chính là Hứa Xuyên, cấp dưới của anh. Giọng điệu của Hứa Xuyên có chút bất mãn, nói rằng vụ án lần trước đã phân tích gần xong, hỏi anh là chủ nhiệm khi nào đến nghe báo cáo, tiện thể bố trí nhiệm vụ tiếp theo.

Mặc dù bị cấp dưới hỏi han tình hình công việc có phần buồn cười, nhưng Trần Tranh hiểu tính cách của Hứa Xuyên, thanh niên mà, nóng nảy, làm việc cố chấp, rất có trách nhiệm với công việc của một nhà nghiên cứu. Trần Tranh hoàn toàn có thể kiếm cớ từ chối, nhưng nghĩ đến khuôn mặt lúc nào cũng tràn đầy nhiệt huyết của Hứa Xuyên, anh không muốn dập tắt sự nhiệt tình của người trẻ tuổi, đành phải đồng ý quay lại Viện nghiên cứu một chuyến.

Anh dự định đi sớm về sớm, tốt nhất là trước 10 giờ có mặt ở trường Trung học số 2. Lời Kha Thư Nhi nói khiến anh trăn trở suy nghĩ, nếu nạn nhân bí ẩn kia thực sự tồn tại, rất có thể cũng là học sinh trường Trung học số 2. Người này không giống như Doãn Cạnh Lưu, nhắc đến tên ai cũng biết, có lẽ là một đứa trẻ có cảm giác tồn tại rất thấp, đến mức trong quá trình điều tra trước đó, căn bản không ai để ý đến cậu ta.

Trần Tranh vừa ra khỏi khu chung cư, bỗng nhiên nhìn thấy một người quen đang húp mì ở bồn hoa đối diện. Nhìn thấy Trần Tranh, người nọ còn giơ đũa vẫy tay, ra dáng như đang ở đó chờ anh vậy.

"Sớm thế, có chuyện gì à?" Trần Tranh bước tới.

Trong bát Minh Hàn chỉ còn lại miếng cuối cùng, cậu húp một hơi hết sạch, nhảy xuống khỏi bồn hoa, đi đến thùng rác bên cạnh vứt bát, còn quay sang cười với ông chủ quán mì đang nhìn: "Chú ơi, ngon lắm ạ!"

Trần Tranh cũng thường xuyên ghé quán mì này, quả thực rất ngon, "Đừng nói với tôi là cậu ở đây chỉ để ăn bát mì này nhé?"

Minh Hàn lau miệng, bát mì cay xé lưỡi, khiến cậu toát mồ hôi hột, "Chờ anh, có chuyện muốn nói với anh cả đêm qua, sợ anh chạy mất."

Trần Tranh ngẩn người, câu này nghe thật sự có chút mập mờ, "Vậy tôi không muốn nghe nữa, cậu tiếp tục giữ bí mật đi."

Minh Hàn cười, đuổi theo, "Đừng mà, manh mối cũng không thèm nghe, còn đâu tố chất của một cảnh sát nữa?"

Trần Tranh nhớ đến việc Minh Hàn tối qua đã đến quán mì lão Doãn, "Doãn Cao Cường nói gì với cậu?"

"Ông ấy không nói gì cả, nhưng cũng xem như đã nói hết rồi." Minh Hàn giả vờ thần bí, nhưng Trần Tranh lại hiểu ý cậu: "Ông ấy đã nghĩ đến việc có người sẽ trả thù cho Doãn Cạnh Lưu, ông ấy biết người này, nhưng lại lựa chọn giấu giếm."

Minh Hàn nói: "Đó là lẽ thường tình, nếu em mà là Doãn Cao Cường, con trai em mất tích nhiều năm như vậy, bây giờ cảnh sát đột nhiên bắt đầu điều tra, em nghe ra ý tứ của cảnh sát – có thể con trai anh đã bị người ta hại chết từ mười năm trước, bây giờ có người đang trả thù cho con trai anh. Người này em biết, nhưng trước đây em không biết hắn ta đã làm gì, bây giờ em nhớ ra rồi, hắn ta có thể chính là người mà cảnh sát nói.

Chắc chắn em sẽ không bán đứng hắn ta."

Trần Tranh nói: "Nếu Doãn Cao Cường đã biết, vậy thì tiếp tục theo dõi ông ta, sớm muộn gì ông ta cũng để lộ manh mối quan trọng."

Minh Hàn cười nói: "Đúng vậy, nhưng chuyện em phải nhịn cả đêm không phải chuyện này."

"Hửm?"

"Tối qua em trở về đội, nhìn thấy bức tường manh mối anh bổ sung. Hình như anh đã phát hiện ra, chúng ta có thể đã đi đúng hướng, nhưng lại đi theo nhầm người. Ngoại trừ Doãn Cạnh Lưu, còn có một nhân vật then chốt khác nằm ngoài tầm ngắm của chúng ta."

Giọng điệu của Minh Hàn có vẻ thờ ơ, nhưng nghe đến đây, Trần Tranh bỗng nhiên nghiêm túc hẳn lên, không phải nghiêm túc nghe cậu nói, mà là nghiêm túc đánh giá con người này. Hôm qua ở đội, Trần Tranh quả thực có bổ sung thêm một số thứ lên bức tường manh mối, nhưng vì không có căn cứ, sợ gây hiểu nhầm cho người khác, nên anh viết rất ẩn ý, chỉ là để tự mình sắp xếp suy nghĩ. Vậy mà Minh Hàn lại nhìn ra được.

Trần Tranh hỏi: "Vậy cậu nghĩ sao?"

"Vừa hay Doãn Cao Cường cũng cho em một cảm giác mâu thuẫn." Minh Hàn lại mua hai cái bánh hấp còn nóng hổi và một túi sữa đậu nành ở xe bán đồ ăn sáng ven đường, "Nói thế nào nhỉ, từ những gì Doãn Cao Cường miêu tả, em cảm thấy Doãn Cạnh Lưu là người có chỉ số thông minh rất cao, em không phải chỉ nói đến việc học giỏi, học giỏi cũng có thể là mọt sách, Doãn Cạnh Lưu thuộc loại khác."

Cảm giác mâu thuẫn này Trần Tranh cũng cảm nhận được, "Sau khi cậu ta gặp phải chuyện suy sụp, nếu muốn trả thù, hẳn là sẽ dùng thủ đoạn lý trí hơn, chứ không phải giống như chúng ta phỏng đoán trước đó, trực tiếp tìm đến Phùng Phong và Tằng Yến."

"Đúng vậy, cho nên việc cậu ta bị Phùng Phong bọn họ g**t ch*t, điểm này rất đáng ngờ." Minh Hàn lắc lắc cái bánh hấp, Trần Tranh còn đang nghĩ người này đúng là ăn khỏe thật, vừa ăn xong bát mì to đùng, giờ còn ăn thêm hai cái bánh hấp, thì thấy Minh Hàn ném cái bánh hấp sang, túi bánh được buộc chặt "Vèo" một cái rơi vào lòng anh.

Trần Tranh: "?"

"Cho anh đó." Minh Hàn cười đắc ý, "Nhìn em chu đáo chưa, không chỉ ngồi sẵn chờ anh, mà còn mời anh ăn sáng." Nói xong liền cắm ống hút vào túi sữa đậu nành, "Cầm lấy."

Ngồi chờ sẵn là dùng như vậy sao? Trần Tranh thầm nghĩ.

Lần đầu tiên được người ta chăm sóc chu đáo như vậy, Trần Tranh nhất thời không biết nên ăn hay không. Dòng suy nghĩ đang xoay chuyển nhanh chóng cũng vì thế mà dừng lại, quên mất vừa rồi đang thảo luận đến đâu.

"Ăn nhanh đi, ăn xong còn làm việc." Minh Hàn đã coi xe của Trần Tranh như xe của mình, nếu thân thiết hơn chút nữa, Trần Tranh hoài nghi cậu sẽ trực tiếp cầm lấy chìa khóa xe của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!