Chương 13: Mê Sơn (13)

Trần Tranh tìm y tá trưởng xin hồ sơ làm việc của Ngô Liên San gần đây, phát hiện ra vào tối ngày 4 tháng 10, ngày "Tằng Yến" bị hại, cô ta đang trực đêm ở bệnh viện. Nhưng Minh Hàn vẫn lấy lý do điều tra để thu thập mẫu sinh học của Ngô Liên San.

Sau khi Minh Hàn nói chuyện với Ngô Liên San xong thì gặp Trần Tranh ở cầu thang, "Anh, tới rồi à?".

Lúc này Trần Tranh mới đi xuống, "Lên xe rồi nói."

Minh Hàn cười, "Hóa ra không phải "Tới rồi", mà là đang cố ý đợi em."

Đã quá giờ cơm trưa, Minh Hàn mở cửa xe, nhìn thấy một túi đồ ăn trên ghế lái phụ, bỗng nhiên cảm thấy đói. Trần Tranh chuyển túi đồ ăn ra ghế sau, "Mua ở cửa hàng tiện lợi chỗ Ngô Liên San làm việc, cậu chọn món mình thích mà ăn."

Minh Hàn lấy ra một cái bánh mì kẹp cá hồi hun khói, "Anh chỉ đi hỏi vài câu thôi mà, còn quan tâm đến việc làm ăn của người ta nữa."

Trần Tranh liếc cậu ta, "Không phải là tôi đang quan tâm đến dạ dày của cậu sao?"

Minh Hàn cười hì hì hai tiếng, "Cái đó thì đúng."

Xe dừng lại dưới bóng cây, hai ngày nay nhiệt độ hơi tăng, giữa trưa thế này, chỉ có chỗ này là mát mẻ. Trần Tranh cũng chưa ăn cơm, lục lọi tìm được hai nắm cơm. Ăn được một nửa, Trần Tranh hỏi: "Vừa nãy cậu nói chuyện với Ngô Liên San, cảm thấy thế nào?"

Minh Hàn nói: "Không phải anh đứng ngoài cửa sao? Anh thì sao, anh cảm thấy thế nào?"

Trần Tranh nghiêng đầu, "Cậu biết à?"

Minh Hàn vênh mặt nói: "Tụi em là đội cơ động, tố chất cơ bản là phải nhạy bén, anh vừa đến cửa là em đã nhận ra rồi."

Trần Tranh nói: "Nhưng tôi không nhìn thấy biểu hiện của cô ấy, cậu biết đấy, phản ứng trên mặt cũng là một phần quan trọng trong việc thu thập manh mối. Vậy nên vẫn là cậu nói trước đi. Hơn nữa…"

Minh Hàn tò mò, "Hơn nữa cái gì?"

Trần Tranh nói: "Cậu chưa nghe nói câu ăn ké chột dạ sao?"

Minh Hàn: "…"

Trần Tranh chỉ vào cái bánh mì sandwich chỉ còn lại một miếng cuối cùng, "Cái cậu cầm là đắt nhất đấy, hai mươi mốt đồng."

Minh Hàn vội vàng nuốt miếng cuối cùng, vo tròn tờ giấy gói, giơ tay đầu hàng, "Ngô Liên San này cho em cảm giác giống như cách cô ta xuất hiện trong cuộc sống của "Tằng Yến" vậy, khó hiểu. Cô ta nói cô ta và "Tằng Yến" quen nhau qua việc nhảy quảng trường, chi tiết thì đều nói rất hợp lý, hai cô gái hợp tính nhau, gặp nhau là thân, giống như chị em ruột, cũng không có vấn đề gì. Nhưng mỗi lần nhắc đến "Tằng Yến", cả người cô ta đều căng thẳng.

Em không phát hiện ra động cơ gây án của cô ta, cô ta cũng không có thời gian gây án, dường như cô ta không liên quan gì đến cái chết của "Tằng Yến", nhưng lại có một mối quan hệ quan trọng nào đó với "Tằng Yến". Còn một điểm nữa em rất khó hiểu."

Trần Tranh hỏi: "Điểm nào?"

"Sau khi Ngô Liên San cãi nhau với bạn trai, không tìm ai, chỉ tìm "Tằng Yến". Nếu cô ta tin tưởng "Tằng Yến" như vậy, tâm sự với "Tằng Yến" mọi chuyện, vậy tại sao ngày hôm sau rời khỏi nhà "Tằng Yến" rồi lại giống như người xa lạ?" Minh Hàn nói: "Lúc em tìm được cô ta, cô ta đã biết "Tằng Yến" chết rồi, bản thân cô ta cũng nói, khi nghe người khác nói về vụ án mạng ở hẻm bán đồ ăn vặt, cô ta đã đoán ra là "Tằng Yến".

Là bạn bè, phản ứng của cô ta như vậy có quá lạnh nhạt không?"

Trần Tranh suy nghĩ một chút, "Điểm này tôi có thể hiểu được. Ngô Liên San cãi nhau với bạn trai, ngoài miệng nói chia tay, nhưng trong lòng lại không muốn chia tay, cô ta chỉ muốn tìm một chỗ để trút giận, người thực sự thân thiết thì không thích hợp, "Tằng Yến" là người không nằm trong vòng tròn cuộc sống của cô ta – mới là thích hợp nhất. Ban đêm con người ta dễ xúc động hơn, cô ta đã nói ra những điều mà bản thân không thể làm được – cô ta sẽ không dứt khoát chia tay, cũng sẽ không kiên quyết không kết hôn như "Tằng Yến", vì vậy cô ta cảm thấy xấu hổ, mà đã xấu hổ thì không muốn gặp lại nữa. Hơn nữa, "Tằng Yến" đã nói rất nhiều điều không hay về bạn trai của cô ta, bạn trai mà, bản thân chê bai thì được, người ngoài chê bai, thì trong mắt Ngô Liên San, người sai chính là người ngoài."

Minh Hàn chống cằm trầm ngâm, Trần Tranh cứ nghĩ cậu ta đang tiêu hóa lời mình nói, nhưng vài giây sau mắt cậu ta lại sáng lên: "Anh hiểu rõ ghê ha."

Trần Tranh: "…"

Minh Hàn trêu chọc xong, liền nhanh chóng quay lại vấn đề chính, "Cái kỳ lạ trên người Ngô Liên San, thật ra có thể ăn khớp với cái kỳ lạ mà "Tằng Yến" thể hiện ra." Cậu ta giơ hai tay lên, làm động tác mộng ghép lại với nhau, "Đối với "Tằng Yến" mà nói, Ngô Liên San thực chất là một người xa lạ. Cô ta vậy mà có thể dẫn Ngô Liên San về nhà mình ở, tâm sự với cô ta.

Hiện tại tạm thời không nói đến việc Tằng Yến giả đã thay thế Tằng Yến thật như thế nào, chỉ cần nhìn vào thân phận bán rau trộn của cô ta, dường như cũng quá ngây thơ rồi, mức độ đề phòng với người lạ quá thấp."

"Nhưng cô ta lại lén chụp ảnh Ngô Liên San." Trần Tranh nói.

"Đúng vậy! Đây là điểm mâu thuẫn nhất." Minh Hàn nói: "Lúc Ngô Liên San nhìn thấy bức ảnh đó, cô ta rất sốc, hoàn toàn không ngờ "Tằng Yến" lại lén chụp ảnh mình. Hôm nay lúc em nói chuyện với cô ta, tuy tâm trạng cô ta luôn dao động, nhưng đây là lần cô ta phản ứng mạnh mẽ nhất."

Trần Tranh nói: "Nếu lúc đó trong nhà không có người thứ ba, vậy thì người chụp ảnh nhất định là "Tằng Yến". Hành động này của cô ta quả thực rất khó giải thích."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!