"Đúng vậy, trước đây Tiểu San đã từng làm việc ở cửa hàng chúng tôi, nhưng cô ấy đã nghỉ việc rồi." Quản lý Lư của cửa hàng tiện lợi trả ảnh cho Trần Tranh, lo lắng hỏi: "Cô ấy không xảy ra chuyện gì chứ?"
Trần Tranh hỏi: "Anh có hồ sơ vào việc của cô ấy không? Tôi muốn xem tên thật của cô ấy là gì. Còn nữa, cô ấy nghỉ việc khi nào?"
Cửa hàng là chuỗi cửa hàng, quản lý Lư cũng là người làm công, không muốn tự rước phiền phức vào người, lập tức lật ra một tập tài liệu, "Anh xem đi, đều ở đây cả, Tiểu San là sinh viên trường Y, đã làm việc ở đây hơn một năm rồi, năm nay không phải là tốt nghiệp rồi sao, nên không làm nữa, bây giờ cô ấy ở đâu tôi cũng không rõ, nhưng ở đây có ghi số điện thoại, nếu cô ấy vẫn còn ở Trúc Tuyền, không đổi số thì chắc là gọi được."
Trần Tranh cầm lấy tờ giấy mỏng, cô gái tên là Ngô Liên San, năm nay hai mươi ba tuổi, là sinh viên chuyên ngành Điều dưỡng của trường Cao đẳng Y tế Trúc Tuyền, không phải người địa phương. Góc trên bên phải của tờ đơn xin việc dán một tấm ảnh thẻ 3×4, người trong ảnh cột tóc đuôi ngựa, vẻ ngoài trong sáng, đôi mắt rất nhỏ, nhìn qua còn trẻ hơn so với ảnh trong album của "Tằng Yến", có lẽ là ảnh chụp lúc mới vào trường.
Dạo này vụ án mạng ở khu chung cư Phong Thư được đồn thổi khắp nơi, phần lớn người dân chỉ biết người chết là một phụ nữ trẻ tuổi, không rõ thân phận cụ thể, quản lý Lư càng nghĩ càng sợ, "Cảnh sát Trần, người gặp chuyện không phải là Tiểu San chứ?"
Trần Tranh lắc đầu, "Không phải, nhưng Ngô Liên San quen biết nạn nhân."
Quản lý Lư lập tức nổi da gà, "Hả?"
"Đúng rồi, anh nhìn kỹ lại cô ấy xem, có ấn tượng gì không?" Trần Tranh đưa ảnh "Tằng Yến" cho Quản lý Lư.
Quản lý Lư vừa nhìn, lập tức đứng bật dậy, "Là cô ấy? Cô ấy từng đến cửa hàng tôi rất nhiều lần!"
Trần Tranh nói: "Một mình? Hay là đi cùng Ngô Liên San? Chuyện lúc nào? Đừng vội, cứ từ từ nghĩ."
Quản lý Lư mở một chai nước, tu ừng ực gần hết nửa chai mới bình tĩnh lại được một chút, chỉ vào chiếc ghế cao mà Trần Tranh đang ngồi, "Họ, họ rất thích ngồi ở đây, ăn kem, ăn Oden."
Quản lý Lư có ấn tượng rất tốt về Ngô Liên San, cô gái này không phải kiểu người ồn ào, phô trương, nhưng cũng không phải người nhút nhát, khách hàng có nhu cầu gì, cô ấy đều chủ động giải quyết, tay chân cũng rất nhanh nhẹn, khi cô ấy trông coi cửa hàng, Quản lý Lư rất yên tâm.
Những căn nhà ở khu vực phố Nam Xuân này đều là chung cư tầm trung, có mấy bãi đất trống rộng rãi, không ít người đã nghỉ hưu, không còn áp lực cuộc sống, thích nhảy quảng trường ở bãi đất trống. Điều khiến quản lý Lư cảm thấy bất ngờ là, Ngô Liên San vậy mà cũng đi nhảy.
Quản lý Lư và Ngô Liên San nói chuyện phiếm, Ngô Liên San nói học tập và làm thêm đều rất bận, không có thời gian rèn luyện thân thể, mà sau này làm y tá, không có chút thể lực thì không được, vừa hay nhìn thấy rất nhiều người nhảy quảng trường ở gần đây, lúc rảnh rỗi cô ấy liền đi nhảy một chút. Cô ấy còn nhấn mạnh, tuyệt đối không ảnh hưởng đến công việc.
Đương nhiên Quản lý Lư sẽ không làm khó cô ấy vì chuyện này, còn nói đùa bảo cô ấy cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ nhảy thành người dẫn đội, "Tôi thấy rất nhiều người dẫn đội đều là người trẻ tuổi."
Ngô Liên San lại ra vẻ cầu xin, "Không được không được, tôi trốn ở phía sau là được rồi, không muốn bị người ta nhìn thấy."
Quản lý Lư cảm thấy điều này rất phù hợp với tính cách của Ngô Liên San, là một người cần cù, chăm chỉ, nhưng lại không muốn nổi bật. Lúc đó thời tiết dần dần nóng lên, quản lý nghĩ đến việc Ngô Liên San vẫn luôn làm việc rất tốt, bèn cho cô ấy một thẻ ưu đãi, trong thẻ có một số tiền nhất định để mua đồ uống lạnh, đồ ăn vặt, có thể dùng để tiêu ở trong cửa hàng.
Sau đó, có mấy lần quản lý Lư nhìn thấy sau khi Ngô Liên San tan ca thì cùng một người phụ nữ xinh đẹp ngồi ở chiếc ghế cao cạnh cửa sổ chia sẻ đồ ăn.
Sau giờ làm việc, Ngô Liên San chính là khách hàng bình thường, đáng lẽ ra cô ấy làm gì quản lý Lư cũng không nên hỏi han, nhưng người phụ nữ kia thực sự rất xinh đẹp, Quản lý Lư có chút động lòng, nhịn không được bèn hỏi Ngô Liên San. Ngô Liên San nói đó là bạn cô ấy quen khi nhảy quảng trường, tên là Yến Tử, rất hợp nhau, mời cô ấy đến ăn chút đồ, nghỉ ngơi một lát.
Ngô Liên San có chút bối rối, giải thích tất cả đồ ăn đều đã thanh toán bằng thẻ, không hề lấy không. Quản lý Lư sợ dọa cô ấy, vội vàng nói không sao, chỉ là thuận miệng hỏi thăm. Sau đó, Ngô Liên San nhận ra có thể anh ta có ý với Yến Tử, bèn nói Yến Tử là người theo chủ nghĩa độc thân. Quản lý Lư cũng không phải loại người cố chấp, không phải Yến Tử thì nhất quyết không yêu đương, rất nhanh sau đó đã dẹp bỏ ý định.
Trần Tranh nhờ quản lý Lư gọi điện thoại cho Ngô Liên San, không bao lâu sau bên kia đã bắt máy, quản lý Lư chào hỏi vài câu, nghe thấy có người gọi Ngô Liên San. Ngô Liên San liên tục xin lỗi, nói hiện tại công việc rất bận, đợi rảnh rỗi sẽ quay lại cửa hàng thăm anh. Trần Tranh nhanh chóng viết một câu lên giấy, Quản lý Lư vội vàng hỏi: "Tiểu San, bây giờ em đang làm việc ở đâu vậy?"
Ngô Liên San cũng không biết là không hề đề phòng, hay là phải đi làm ngay, buột miệng nói: "Em đang ở khoa Nội, bệnh viện số 9."
Quản lý Lư cúp điện thoại xong, trên trán lấm tấm mồ hôi, nhìn Trần Tranh với ánh mắt như muốn nói: Như vậy được chưa?
Trần Tranh cảm ơn, trước khi rời khỏi cửa hàng tiện lợi còn mua một túi nước và đồ ăn, sau khi lên xe gọi điện thoại cho Minh Hàn đang ở gần bệnh viện số 9 hơn, Minh Hàn nói: "Ok, vậy gặp nhau ở bệnh viện số 9."
Trong số tất cả các bệnh viện ở thành phố Trúc Tuyền, bệnh viện số 9 chỉ có thể coi là bệnh viện có trình độ trung bình khá, nằm ở khu phố cổ, cơ sở vật chất tương đối cũ kỹ.
Minh Hàn đến khoa Nội, đi dạo quanh hành lang, trong không khí thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, còn có hơi thở tử vong mà ít ai ngửi thấy được. Không có ai ngăn cản Minh Hàn đăng ký, cậu quan sát một lúc, nhìn thấy Ngô Liên San đẩy xe thuốc ra vào các phòng bệnh. Cậu tạm thời không quấy rầy cô ấy, tuy cô ấy còn trẻ, mới vào nghề không lâu, nhưng dường như rất được bệnh nhân tin tưởng, giao tiếp với đồng nghiệp cũng rất ung dung, giống như đã đi làm nhiều năm rồi vậy.
Thay xong thuốc cho phòng bệnh cuối cùng, Ngô Liên San đẩy xe về bàn trực, xem ra là chuẩn bị thay ca nghỉ ngơi rồi. Lúc này Minh Hàn mới tiến lên, "Cô Ngô."
Ngô Liên San ngẩn người, "Anh là…?"
Minh Hàn không trực tiếp xuất trình giấy tờ, mà đi thẳng vào vấn đề, "
"Tằng Yến" là bạn của cô?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!